Ngày 02 tháng 02 năm 2011

TRANG THƠ: “MỪNG ĐẢNG, MỪNG XUÂN, MỪNG QUÊ HƯƠNG ĐỔI MỚI”

Ngày 02 tháng 02 năm 2011

TRANG THƠ:

 “MỪNG ĐẢNG, MỪNG XUÂN, MỪNG QUÊ HƯƠNG ĐỔI MỚI”

Trong không khí tưng bừng, phấn khởi của nhân dân Việt Nam chào mừng và gửi trọn niềm tin vào sự thành công của Đại Hội ĐCS Việt Nam lần thứ XI, chúng ta lại vui cùng Xuân mới:

“Tân Mão về vui khắp xóm làng

Gia đình sum họp, đón xuân sang

Hồn thơ phơi phới như Xuân mới

Thắm nở muôn hoa đẹp nắng vàng”

Bài “Mừng Xuân” của cụ Việt Thanh đã “xông đất” cho trang thơ, thật ngắn gọn mà Xuân như ùa vào mỗi nhà, mỗi nơi và vào lòng người cứ tràn đầy sức Xuân.Xuân về, đất trời như rộn ràng, cuộc sống mới, sức sống mới, cảnh vật mới… cứ bùng lên, trỗi dậy trong” Sắc xuân” của Trần Hợp:

“Mưa xuân lất phất, gió lay lay

Đào, quất, mai, hồng thắm sắc say

Mơn mởn chồi non vươn sức sống

Đất trời ấm áp … cánh chim bay”

Vâng! Các bạn yêu thơ hãy nâng “cánh chim bay” cùng hòa vào hồn thơ Xuân Đôn Thư để thưởng thức vị thơ trong buổi đầu Xuân Tân Mão.

Trước hết, thơ Xuân Đôn Thư xin gửi lời chúc đầu Xuân tới toàn thể nhân dân xã Kim Thư cùng các bạn yêu thơ:

 Năm mới! Mọi sự như ý – an khang thành đạt.

Thưa các bạn!

 Cuộc sống hôm nay đổi thay thật là kỳ vĩ. Sự chuyển mình vươn lên của Đất nước mang sức mạnh của Phù Đổng Thiên Vương do Đảng ta và Bác Hồ lãnh đạo thật là vĩ đại. Khi Ý ĐẢNG –LÒNG DÂN kết thành một khối thì không có gì ngăn cản được ý chí của Dân tộc Việt Nam. Đó là niềm tự hào mà Thơ Xuân Đôn Thư qua bài “Xuân về ơn Đảng” của tác giả Phạm Vũ Diên đã đề cập tới (thể hiện qua giọng ngâm của Bích Nhật):

Tân Mão xuân về muôn sắc tươi

Mang niềm thịnh vượng tới nơi nơi

Lộc xanh, chồi biếc vươn trong nắng

Hương nhụy hoa thơm tỏa ngát trời

Đường Đảng đưa dân lên hạnh phúc

Lòng dân theo Đảng vượt trùng khơi

Hồn Xuân Dân Đảng …. Hồn Xuân Việt

Non nước quê hương rạng sáng ngời”

Còn tác giả Phạm Vũ Nho miêu tả sự đổi mới của Quê hương để thể hiện lòng biết ơn với Đảng và Bác Hồ với bài thơ lục bát qua lời ngâm của chính tác giả:

“Xuân về nảy lộc nở hoa
Hòa chung tiếng hát lời ca yêu đời
Xuân sang cảnh vật xanh tươi
Tưng bừng khí thế đất trời quê hương
Âm vang điệu nhạc du dương
Trang thơ diễn cảm yêu thương nghĩa tình
Kính Bác, mừng Đảng quang vinh
Mừng xuân Tân Mão thắm tình nước non”

Thơ Đôn Thư như có cánh, bay lên theo sự đổi mới của Quê hương và vẫn giữ gìn những truyền thống lâu đời của tiền nhân để lại. Ta hãy cùng tác giả Phạm Vũ Lộc vui xuân trong lòng quê có bề dày truyền thống ở cả 3 làng Kim Thành, Kim Châu, Đôn Thư, (thể hiện qua giọng ngâm của Bích Nhật).

 “Đón chào năm mới đầu xuân
Ngày tết Tân Mão, toàn dân vui mừng
Cuộc sống sôi động tưng bừng
Xóm thôn sạch đẹp, nhà tầng lên cao
Bên dòng sông Đáy dạt dào
Tiếng thơm văn sĩ, thi hào xưa, nay…
Thủ đô mở rộng về đây
Giao thông thuận tiện vòng tay nối liền
Dân ta từ khắp mọi miền
Về nhà vui Tết cổ truyền - xuân sang
Dù đâu cảnh sắc huy hoàng
Không bằng tình nghĩa xóm làng ... Đôn Thư”

Thơ Xuân Đôn Thư còn chúc mọi người có nếp sống văn minh, có văn hóa và phát huy truyền thống “Đôn Thư mỹ tục khả phong” qua bài: XUÂN SANG  của tác giả Lê Thanh: (thể hiện qua giọng ngâm của cụ Phạm Vũ Nho):

“Xuân sang cây lại nở muôn hoa
Bút chúc vui xuân đến mọi nhà
Trí tuệ phát huy thơ vịnh đọc
Tâm hồn ngời sáng hát thi ca
Nói lời đẹp đẹp thơm non nước
Chữ viết xinh xinh thắm cửa nhà
Hội nhập nước non vui đổi mới
Tiếng thơ vang vọng mãi gần xa” 

Thơ Xuân Đôn Thư còn kính chúc các cụ cao niên – những thân tùng, dáng bách, những tấm gương đời để cho con cháu noi theo qua bài: CHÚC XUÂN TRƯỜNG THỌ của tác giả Phạm Mạc Tôn: (thể hiện qua giọng ngâm của Bích Nhật):

“Tân Mão chung vui tết cổ truyền
Chúc mừng các cụ tuổi cao niên
Xuân sang sức khoẻ tăng trường thọ
Tết đến tinh thần mãi sáng nguyên
Lan quế vun trồng hoa hiếu đễ
Mai đào chăm sóc nụ trung kiên
Tuổi cao gương sáng bên con cháu
Tô thắm quê hương đẹp vững bền”

Thơ Xuân Đôn Thư cũng gửi lời chúc tới bạn bè hãy cùng nhau xây dựng, bồi dưỡng cho thế hệ tương lai mà tác giả Kim Liên đã gửi gắm qua bài: VUI XUÂN MỪNG BẠN: (thể hiện qua giọng ngâm của cụ Phạm Vũ Nho):

“Tân Mão về vui khắp mọi nhà
Vần thơ khúc nhạc rộn vang ca
Tư duy đổi mới đà vươn tới
Lý trí vững vàng thế tiến xa
   Hạnh phúc trồng vun đang nảy nụ
Tương lai chăm chút sẽ đơm hoa
Vườn xuân muôn sắc xin cùng dạo
Cảnh đẹp tưng bừng bạn với ta”

Thật là tuyệt vời! một người thơ là nữ làm thơ đường luật đầu tiên ở đất Đầm sen (Liên Đàm). Và đặc biệt nữa: hồn thơ trẻ Đôn Thư đang trỗi dậy để thơ làng ta được trẻ hóa và thơ Đôn Thư mãi mãi xanh tươi:

Tôi sung sướng xin giới thiệu mầm thơ mới là cháu Xuân Trường qua bài TUỔI XUÂN:

“Trời Xuân cảnh đẹp tuyệt vời,
Lòng tôi phơi phới cuộc đời tươi xanh.
Tiếng chim ríu rít trên cành

Tương lai rực rỡ như tranh thắm màu”

 Các cháu hãy tô thắm bức tranh đời để cuộc sống này mãi thanh bình và luôn  xanh tươi.

 Thơ Đôn Thư còn nhắc nhở mọi người vui xuân nhưng đừng quên công việc sản xuất, cấy cày. Hãy cùng nhau góp sức làm cho Quê hương ngày thêm giàu đẹp trong bài “Xuân Quê  hương” của Kim Liên:

“Xuân về trên đất quê ta

Tưng bừng mọi xóm mọi nhà đón xuân

Xuân chào bè bạn xa gần

Niềm vui hạnh phúc tình xuân rộn ràng

Xuân nay đẹp xóm đẹp làng

Quê hương đổi mới ngập tràn sức xuân

Đào xuân đỏ thắm ngoài sân

Vui say vẫn nhớ lúa xuân đang chờ

Chúc xuân, thơ có mấy lời

Mừng xuân, mừng bạn, rạng ngời sắc xuân.”

Sau những vần thơ “Mừng Đảng – Mừng Xuân – Mừng Quê hương đổi mới” xin mời các bạn cùng thưởng thức những nét hay, nét đẹp, mơ mộng mà bay bổng của Thơ Xuân Đôn Thư:

Sự sáng tạo qua những tâm hồn thơ Đôn Thư để có những vần thơ, bài thơ có hồn, có sức sống trong lòng người đọc và người nghe là cả một quá trình lao động nghệ thuật vất vả.

        Bài thơ “Mùa xuân của con” của tác giả Kim Liên:

“Mùa xuân của con
Là tràn ngập nắng
Bao nhiêu quà tặng
Chúc con lớn khôn.

Mùa xuân của con
Là tràn ngập hoa
Mong con luôn nhớ
Điểm mười hoa thơm.

Mùa xuân của con
Vui tươi hớn hở
Cuộc đời rộng mở
Trong veo mắt tròn.

Mùa xuân của con
Còn nhiều nhiều nữa
Trái tim rực lửa
Bước đường thênh thang.

Mùa xuân của mẹ
Có như con không ?
Mùa xuân của mẹ
Chính là các con !  

Bốn khổ thơ đầu, tác giả kể cho con biết “mùa xuân của con” là gì?. Là: “tràn ngập nắng, tràn ngập hoa, tuổi thơ hớn hở..” là “cuộc đời rộng mở, trong veo mắt tròn, điểm mười hoa thơm, trái tim rực lửa, bước đường thênh thang”. Người mẹ đang gợi mở cho đứa con ngây thơ của mình bằng những lời phác họa nhưng có chủ ý hướng con đi tới cái tốt đẹp trên con đường “Mùa Xuân của con”. Nếu cứ kéo dài mãi hàng chục khổ thơ tiếp theo với giọng kể đều đều như vậy, chắc bài thơ sẽ dài. Có người sẽ khen “viết dài đấy, giỏi đấy”. Nhưng cũng có người chê “dài quá, nghe nhàm quá”. May mắn thay, người làm thơ đã biết dừng lại bằng câu hỏi đột ngột của đứa con (chắc là cháu khá thông minh) làm lời kể của mẹ bị ngắt quãng bởi câu hỏi ngây thơ: “Mùa Xuân của mẹ. - có như con không?” và câu trả lời của người mẹ: “Mùa Xuân của mẹ.- Chính là các con”. Sự trả lời của người mẹ gây sự đột biến cho bài thơ. Chỉ cần thế thôi, một câu trả lời ngắn gọn mà hàm chứa bao nhiêu cảm xúc của người mẹ đem đến cho ta giây lát ngất ngây và suy cảm.

        Hoặc bài thơ tứ tuyệt viết bằng chữ Hán “Xuân Viên” của tác giả Phạm Vũ Thực (tác giả tự dịch):

 “Sân trước vườn nhà hoa nở sai

Thủy tiên đào cúc tự phô tài

Bạch mai lác đác vài ba đóa

Tiếc nỗi thì xuân chẳng có hai!”

“Vườn Xuân” ở nhà tác giả có những cảnh gì?

Ba câu đầu là giới thiệu các loài hoa: thủy tiên, đào, cúc, mai…vv.                      ..

Và còn bao loài hoa nữa đang phô sắc Xuân trong “Vườn Xuân” ấy: tác giả cũng có thể tả tràng giang đại hải mà không ai “bẻ hành, bẻ tỏi” được. Nếu vậy bài thơ chỉ để tả hoa Xuân mà ai cũng có thể làm được, nhưng bài thơ sẽ chẳng còn đọng lại trong lòng người đọc và người nghe nữa. Đến câu thứ tư ta mới thấy được “cái hồn” của bài thơ: “Tiếc nỗi thì xuân chẳng có hai!”. Mượn “Vườn Xuân” với muôn hoa phô tài mà gửi tâm trạng mình vào đấy để tâm sự, để giãi bày: hoa thì đẹp thế, xuân thế. Còn ta thời xuân xanh trong đời mỗi con người không có lần thứ hai và chẳng bao giờ trở lại. Ý thơ như níu ta lại, bắt ta phải suy ngẫm.

Có thể có người cho rằng, câu thơ làm cho người ta buồn và bi quan. Dẫu có vậy, nhưng đó là quy luật của tạo hóa: có cũ và mới, cái mới hôm nay sẽ là cái cũ ngày mai; có trẻ và già, lớp già sẽ mai một, lớp trẻ sẽ trưởng thành và thay thế lớp già; có lạc hậu và tiến bộ … Nhưng đằng sau câu thơ là biết bao câu hỏi về cuộc đời ???.

Qua bài “Hạt Xuân” cũng là một bài thơ được nhiều người ưa thích thuộc thể thơ tự do những nguồn cảm xúc thơ trong đêm giao thừa như con sông khi bị nước lũ tràn về, dòng thơ cuồn cuộn chảy. Nói đến đêm giao thừa, vào lúc thời điểm kim giờ chập nhau ở chính giữa con số 12, khi đó là không còn là con số 24h kém mấy phút mấy giây và cũng là lúc 0h. Trong thời khắc thiêng liêng ấy, mọi người hồi hộp, chờ đợi những giây phút đầu Xuân mới để cùng nhau khấn vái tổ tiên cùng về với con cháu đón chào năm mới, chúc tuổi ông bà cha mẹ anh chị em trong từng gia đình, và sau những giây phút chuyển giao ấy là sự chuyển động của Đất trời cùng với lòng người với nhiều dự định mới, tác giả lại không tả những hình ảnh thật ấm cúng và hạnh phúc của từng gia đình. Đêm giao thừa tác giả đi trên đường làng để cảm nhận đất trời, vũ trụ trong giây phút thiêng liêng của sự giao thoa giữa muôn sinh, vạn vật qua hạt mưa bụi lây phây.  Bài thơ có ba phần như một bài văn xuôi.

Mở đàu tác giả tả chân:

“Giao thừa !

                mưa…

                        lất phất bay

Nối đôi bàn tay

                        Trời – Đất

Không gian vô tận

Thời gian khôn cùng

Ôm chặt

                Muôn sinh

                        vạn vật vào lòng

Vũ trụ vô cùng

                Vẫn bùng lên muôn sự sống

Qua từng hạt mưa

                        nhỏ nhẹ

lây phây”

Trong không gian mênh mông, Đất Trời như gần lại bởi những hạt mưa mỏng manh, yếu ớt và bé nhỏ. Nhưng tác giả cảm nhận được muôn sự sống vẫn bùng lên trỗi dậy từ những hạt mưa lây phây yếu ớt kia.

Phần 2, tác giả chứng minh hạt mưa tưởng chừng bé nhỏ mà lại đem đến sự sống cho muôn loài qua 4 mùa XUÂN – HẠ – THU – ĐÔNG. Sự nhạy cảm của mầm sống lại từ cây cỏ, hoa lá. Khi hạt mưa Xuân xuất hiện trong đêm giao thừa như đã báo trước một sức sống mãnh liệt sẽ vươn lên và lớn nhanh từ quy luật của thiên nhiên đã ùa vào tâm hồn nhạy cảm để hình dung ra cái gì sẽ nảy sinh sau khi có những hạt mưa xuân nhè nhẹ lây phây.

Từ “Những cành cây

                  Qua mùa đông lạnh giá

Phô thân gầy trơ trụi lá

                  vẫn chờ Xuân

                  vẫn trinh nguyên

                  vẫn trắng ngần dòng nhựa

Đợi phút Giao thừa

          Chờ hạt mưa chan chứa”

        Và nay sự sống đã :

“Cho chồi xanh nảy lộc tự cành khô

Cho cồn cào con song vỗ xô bờ

Cho hạt cát long lanh mắt em chờ đợi

Cho Hạ về phượng thêm đỏ chói

Cho Thu vàng nhung nhớ mêng mang

Rồi Đông tàn

          lá úa khô xoăn

Vũ trụ tuần hoàn

                  lại

                          một mùa Xuân tới

Lại đợi phút Giao thừa

  Đón hạt mưa chan chứa”

        Phần kết ngắn gọn và súc tích.

        Cái đẹp của đoạn kết là hạt mưa đêm giao thừa thì có thật, từ vật thật đến đây hạt mưa đã trở thành vật linh thiêng huyền ảo. Tại sao “Hạt mưa đêm giao thừa” bỗng “trở nên kỳ vĩ”. Sự kỳ vĩ đó chính là ở chỗ: Hạt mưa tưởng như mong manh, nhỏ nhẹ, lây phây nhưng đã làm “Vũ trụ vô cùng, vẫn bùng lên muôn sự sống”; ở chỗ “cho chồi xanh nảy lộc tự cành khô” nên hình ảnh hạt mưa được đẩy lên thành hình tượng  “Hạt Xuân”.

        Hình tượng “Hạt Xuân” đọng lại ấm áp trong hồn ta đêm Giao thừa. Không biết ý thơ của Phạm Mạc Tôn còn đề cập tới nhân sinh quan của mình không? Có quan niệm “con người từ cát bụi sinh ra rồi lại trở về cát bụi” song dù ở đâu và lúc nào… ta cũng cố rèn mình hóa thân thành “Hạt Xuân” để góp ích cho đời:

“Ôi! Hạt mưa

              Đêm Giao thừa

Bỗng trở thành kỳ vĩ

Trong hồn ta

              thi sĩ

                              hóa

                              Hạt – Xuân”.

Một điều đáng mừng cho thơ Đôn Thư là lớp trẻ đã và đang dần dần kế tục phát huy bản sắc văn hóa của Quê hương. Tôi được giao việc tập hợp thơ để viết trang thơ đầu Xuân này đã nhận được nhiều bài thơ của các bạn trẻ. Các bạn đang làm trẻ hóa cho hồn thơ Đôn Thư, làm cho “Nàng thơ Đôn Thư” thêm xinh đẹp và lộng lẫy.

Ta hãy cùng nhau thả hồn vào “Mùa Xuân về” của Phạm Vũ Tuấn: (qua giọng ngâm của cụ Phạm Vũ Nho);

“Xuân về thật nhẹ êm
Nâng niu từng vạt nắng
Ửng hồng những nụ hoa
Đậu trên cành lộc biếc.

Mùa xuân về gõ cửa
Gió lùa làn tóc mây
Thoảng đưa mùi hương mới
Men say cả đất trời.

Mùa xuân về thay áo
Bao màu sắc tươi vui
Chùm hoa vừa chớm nở
Làn môi hờ ngất ngây

Mùa xuân về say đắm
Bao hạnh phúc chờ mong
Những ly rượu thơm nồng
Mừng vui cùng xuân mới”.

Cái cảm giác trong tâm hồn Vũ Tuấn khi đón nhận “Mùa Xuân về” trong trạng thái dịu dàng, nhè nhẹ, êm ái đón Xuân. Đón Xuân không vội vàng, ồn ã bởi sợ “Nàng Xuân” giật mình mà tan biến đi. Xuân về đem đến cảnh sắc bừng tươi, có màu vàng của nắng, có màu hồng của hoa, có màu xanh của lộc, có cả “gió lùa làn tóc mây”, đưa “mùi hương mới, men say đất trời” có cả “làn môi hờ ngất ngây” đem đến sức sống mới cho muôn loài.

Và sau đây “Ngẫu hứng Xuân” của Phạm Vũ Thanh đem lại cho ta - những người yêu thơ của quê hương - thêm tự hào về thơ Đôn Thư, không chỉ là thơ dân dã, thơ không chuyên, mà đã có thể vươn tới tầm thơ trí tuệ: (qua giọng ngâm của Bích Nhật);

“Xuân mơ màng lim dim ngủ
Để nghe trời đất thanh tân
Có tiếng lộc non vừa nhú
Bầy chim ríu rít chuyền cành
Chợt thấy lòng thanh thản lạ
Ngập tràn một sắc xuân xanh”

Bài thơ chỉ có 6 câu, mỗi câu có 6 tiếng (thể thơ mà cụ Nguyễn Trãi thường viết), song giá trị của từng con chữ, từng câu thật sắc sảo, đặt đúng chỗ nên ý thơ vừa đủ và không thiếu. Cái “Ngẫu hứng” đến bất chợt nhưng tác giả không vội vàng “vớ lấy, chộp lấy” mà “giữ lấy, nắm lấy” để suy tư, để tưởng tượng “Để nghe trời đất thanh tân, tiếng lộc non vừa nhú, bầy chim ríu rít chuyền cành” và để “Chợt thấy lòng thanh thản lạ” khi trong hồn mình thấy một tương lai “Ngập tràn một sắc xuân xanh”, bài thơ hay bởi cách sử dụng từ ngữ có hình ảnh, có âm thanh, đặc biệt sử dụng những từ láy êm nhẹ.

Nhân đây, tôi xin giới thiệu lời cảm nhận đầu tiên về bài “Ngẫu hứng Xuân” trong buổi giao lưu thơ hôm nay của bạn yêu thơ Hoàng Hải:

“Thơ là nghệ thuật của cảm xúc, phập phồng, hư thực. Đừng bắt thơ phải rành mạch, rõ ràng như hai nhân hai là bốn. Có thơ là kết quả của tư duy hình tượng sau một thời gian dài, có thơ là một khoảnh khắc của cảm xúc bất ngờ, đến rồi không định trước. Người làm thơ nếu không kịp nhớ mà ghi lại là thơ “bay lên trời” mất dạng. Bài thơ “Ngẫu hứng xuân” thuộc kiểu thơ thứ hai.

Một buổi sáng mùa xuân vừa thức giấc, khi bình minh vừa hé rạng, ta bỗng thấy thiên nhiên sao mà tĩnh lặng đến mức hình như có thể nghe tiếng chồi non vừa tách vỏ cây ngơ ngác chào đón ngày mới và tiếng chim non đang hồn nhiên ríu rít chuyền cành. Những âm thanh như hư, như thực rất tình cờ lại có sức lay động, đánh thức tâm hồn con người khiến ta chợt nhận ra một khoảnh khắc thanh thản đến ngỡ ngàng của cõi lòng bấy lâu trong cuộc sống ồn ào, náo nhiệt đầy những lo toan, tất bật chẳng thể nào có được.

Không tả nhiều, chỉ gợi hình ảnh bằng một vài âm thanh tưởng như rất quen thuộc mà lạ lẫm, rất gần gũi mà mơ hồ, người làm thơ cùng cảm nhận được sự thanh tân của mùa xuân mới, đó là nghệ thuật dùng động để tả tĩnh lặng Đến khi cảm xúc đang “ngập tràn một sắc xuân xanh” thì đúng là một màu xanh bất tận của mùa xuân trong lòng người. Bức tranh ngoại cảnh mùa xuân đầy sức sống là bức tranh của âm thanh. Còn bức tranh của của con người với phút giây hạnh phúc lại là bức tranh của màu sắc – điều thú vị của bài thơ là ở chỗ đó. Xuân và người như có sự hòa hợp thậm chí hòa tan đến khó mà tách bạch.

Bài thơ vẻn vẹn có 6 x 6 = 36 chữ mà tuyệt vời đến thế. Theo thể 6 tiếng nhịp nhàng bởi thơ hiện đại, gieo vần rất thoáng, hình ảnh thơ giản dị.

Thơ hay không cần nhiều, chỉ với dăm ba bài đặc sắc là đủ cho ta sung sướng ngất ngây, tự đắc”

Bài “Hoa Đào” của tác giả Phạm Vũ Diên đã miêu tả được tình Xuân dâng trào. Chàng trai trẻ đang độ trưởng thành ngắm hoa đào nở đầu Xuân mà trong tâm hồn lại trỗi dậy bao mong ước, mơ mộng, trong trắng khi bắt đầu yêu, mời các bạn thưởng thức qua giọng ngâm của Bích Nhật:

“Liếc qua cửa sổ ngó cành đào
Mà lòng ta cảm thấy xôn xao
Như yêu thiếu nữ ta hằng đợi
Đã gợi tim ta tự lúc nào.

Hoa đào có phải miệng em chăng ?
Không phấn, không son … vẫn mịn màng
Gió giỡn lòng em không lả lướt
Một đời trinh bạch đợi xuân sang.

Hoa vẫn là hoa … lẫn thật rồi
Mà sao ta lại dỡn hoa chơi?
Hoa ơi ! Đừng giận oan hoa nhé!
Hoa khẽ rung rinh mỉm nụ cười.

Đầu xuân hoa nở dưới nắng mai
Ngắm vuốt nhìn hoa … có chàng trai
Như đang thổ lộ cùng cô gái
Câu chuyện tình xuân đến miệt mài”
Bằng thể thơ đường luật qua bài thơ “Xuân” tác giả Phạm Vũ Nho lại có cách “chơi chữ” từ đầu tiên của câu đầu là “Xuân” thì từ đầu tiên của các câu sau cũng là từ “Xuân” làm cho bài thơ thêm uyển chuyển nhẹ nhàng dễ đi sâu vào lòng người đọc, mời các bạn nghe qua giọng ngâm của tác giả :
                   “Xuân đến hân hoan khắp mọi nhà
                     Xuân về nẩy lộc nở muôn hoa
                     Xuân sang sắc thắm còn non trẻ
                     Xuân lại tươi xinh mãi tới già
                     Xuân nghĩa tâm đầu vui hạnh phúc
                     Xuân tình ý hợp sống chan hoà
                     Xuân nay sức mạnh niềm hy vọng
                     Xuân đẹp yêu thương nét đậm đà”

Nhân đây, tôi muốn nói tới cái đặc sắc nữa của thơ Đôn Thư mà lớp trẻ có tri thức có khi không biết tới, hoặc chưa nghĩ tới. Đó là thể thơ đường luật.

Thơ đường luật có ở Đôn Thư từ khi làng ta có nhiều sinh đồ, thầy đồ. Một điều chắc chắn là thơ đường ở Đôn Thư xuất hiện từ thời quan Đông Các Đại học sĩ Vũ Công Trấn. Nếu sưu tầm về thơ Đường ở Đôn Thư có thể in thành một tập thơ đầy đặn. Thơ đường Đôn Thư vẫn trường tồn cùng Quê hương. Có những cụ nổi tiếng là “thi bá” như cụ Tam nguyên đệ nhất Thám hoa Vũ Phạm Hàm, cụ Tuần Vũ Nghiã Quỳ, cụ Huyện Nghĩa Hưng Nguyễn Huy Cống, sau này có các cụ Tú Cống, cụ Phạm Vũ Quý, cụ Phạm Vũ Hanh. Hiện tại còn “cây đề” về thơ đường ở ta là cụ Việt Thanh – Phạm Vũ Lộc, cụ Phạm Vũ Nho, ông Phạm Vũ Thực và Phạm Vũ Diên. Đặc biệt có cô giáo Kim Liên đang nối tiếp cha anh học làm thơ đường.

Thơ Xuân Đôn Thư còn rất nhiều bài gửi về, song do thời lượng của chương trình nên chưa được giới thiệu ở trang thơ này và sẽ được thể hiện bằng các hình thức khác.

Tôi xin thay mặt những người yêu thơ Đôn Thư cảm ơn sự quan tâm của lãnh đạo Đảng ủy, Chính quyền, Đoàn thể của xã Kim Thư đã giúp đỡ chúng tôi tổ chức thành công buổi giao lưu này.

Cũng nhân dịp năm mới, xin chúc toàn thể cán bộ và toàn thể nhân dân trong xã mạnh khỏe, đồng lòng xây dựng quê hương ngày càng giàu đẹp và cũng mong rằng, phong trào văn hóa xã nhà ngày một phát triển như lời thơ CHÚC XUÂN của tác giả Trần Hợp qua sự thể hiện của Bích Nhật:                 

“Chúc Quê hương văn minh giàu đẹp
  Chúc Toàn dân hạnh phúc vui tươi
    Chúc Trang văn hóa sáng ngời
   “ĐÔN THƯ QUÊ MẸ” đời đời nở hoa”.
                     Chúc mừng năm mới thắng lợi mới!
                                Xin chân thành cám ơn!
                                              Biên tập viết và đọc lời bình:
                                                         Phạm Vũ Diên

Ngâm thơ :        Vũ Nho, Bích Nhật

Nhạc công :       Lê Vĩnh, Thu Thuỷ
 Quay phim :     Lâm Hằng, Trần Hợp

NHẬN XÉT GẦN ĐÂY

Google+