Xướng họa thơ Đường luật: bài THÚ VUI của Ngọc Thanh

63 ý kiến


Sáng tác và thưởng thức văn chương nói chung; làm, thưởng thức thơ Đường luật nói riêng; là một thú chơi của các bậc “tao nhân mặc khách”, đã có từ lâu. Trong đó, đặc biệt, xướng họa thơ Đường luật có ý nghĩa tạo ra niềm vui và kết nối tình cảm thi hữu thêm chan hòa, thân thiết.
Từ khi thành lập, trang ĐTQM đã có những cuộc giao lưu chung vui xướng họa thơ Đường luật rất thú vị và thành công. Cảm xúc về thú chơi tao nhã, đậm chất văn hóa đó, Ngọc Thanh đã viết bài xướng THÚ VUI.
Vậy, BBT kính mời các thi bá, thi huynh, thi hữu gần xa cùng vui họa cho tình thơ thêm đậm đà, thắm thiết!
Xin trân trọng cám ơn!

BBTĐTQM




Bài xướng: THÚ VUI

Xướng họa thơ Đường, đẹp thú chơi
Tâm hồn bay bổng, thấy say đời
Anh tìm chữ khéo, sâu đằm nghĩa
Em chọn từ hay, thắm thiết lời
Bạn thích thiên nhiên, hồn đắm đuối
Tôi vui thế sự, dạ chơi vơi
Giao hòa thi hữu, tình thân ái
Tri kỉ cùng ai, nở nụ cười…

NGỌC THANH



TỔNG HỢP CÁC HỌA BÀI “THÚ VUI” của Ngọc Thanh

1- CÙNG VUI

Đôn Thư vui thật, một sân chơi
Xướng họa giao lưu thắm giữa đời
Vần đẹp người tung, nâng vạn ý
Tứ hay bạn chọn, kết muôn lời
Tình thâm biển rộng đong không hết
Nghĩa trọng trời cao sẻ chẳng vơi
Thơ gửi đi rồi, lòng ngóng đợi
Hằng mong ai đó mỉm môi cười
Phạm Thanh Cải

2- VUI VẺ THẬT

Đưa đón tìm thơ kiếm bạn chơi
Mời nhau chia sẻ nét yêu đời.
Bông hoa chúm chím, trao vài ý
Đứa trẻ lang thang, góp mấy lời.
Lúc ngắm trăng thanh hồn thoáng ngẩn
Khi nâng ly đậm tứ khôn vơi.
Đôi vần đang họa treo lơ lửng
Thêm sức trường sinh hể hả cười !
Trần Như Tùng

3- THẬT VUI!

Vui sao, thi bá nhiệt tình chơi
Rộng mở hồn thơ, khoái chí đời
Ấm áp tình trao, trong trẻo chữ
Nồng nàn nghĩa gửi, đắm say lời
Câu từ dào dạt, không khi cạn
Ý tứ mênh mang, chẳng lúc vơi
Sung sướng - người ơi, trong giấc mộng
Chập chờn bóng dáng, tưởng ai cười...
NGỌC THANH

4- XEM THƠ BIẾT NGƯỜI

Chơi vui trí tuệ… đúng vui chơi!
Cười mãi Thi nhân cứ mãi cười
Nghiệp trót đa mang đành trót nghiệp
Đời hay tích tiểu mới hay đời!
Ngát hương yêu quí thêm hương ngát…
Vơi dạ hận sân bớt dạ vơi
“Nhả ngọc” thơ như châu ngọc nhả
Lời êm ai cũng thích êm lời!
PHẠM VŨ MINH

5- VUI CÙNG BẠN THƠ

Cùng các bạn thơ mở cuộc chơi
Giao lưu trên mạng thật vui đời
Thi ca trao đổi hay bao tứ
Tâm sự sẻ chia đẹp những lời
Yêu mến quê hương tình thắm đượm
Ngợi ca đất nước ý đầy vơi
Thân thương gắn bó qua năm tháng
Được dịp gần nhau hể hả cười.
Nguyễn Văn

6- THÚ CHƠI

Chào mừng thi hữu đã thăm chơi
Góp "mật" chung vui với cuộc đời
Bảy tiếng gọn gàng, luôn chuẩn ý
Tám câu tròn trặn, vẫn hay lời
Giao lưu tình cảm, xây đầy ắp
Trao gửi tâm tư, sẻ nửa vơi
Truyền thống tinh hoa lưu giữ mãi
Hân hoan gặp gỡ, thắm duyên...cười.
Trần Hợp

7- THÈM NGỌT

Muốn gặp Ngọc Thanh, Thanh Cải chơi
Cánh ghiền niêm luật nhất trên đời.
Tay cầm, tay ngắm kêu năm tiếng *
Mặt đối, mặt trông hét tám lời *
Nói gió từ này thì đúng gió
Chê vơi ngữ ấy hẳn không vơi.
Nhiều Đường nhưng vẫn luôn thèm ngọt
Tham uống, tham vui lại thích cười !

*Ngũ ngôn, bát cú
Trần Như Tùng

8- RỘN TIẾNG CƯỜI

Thơ phú tao khang vẫn thích chơi
Cùng nhau đàm đạo thấy yêu đời
Ngôn từ thâm thúy, tình lai láng
Vần điệu chỉn chu, ý kiệm lời
Tuổi trẻ đam mê lòng sảng khoái
Xế chiều trăn trở dạ đầy vơi
Hội viên có mặt trong, ngoài nước
Xướng họa qua Mail, rộn tiếng cười
Phạm Đạo

9- ĐẸP THÊM ĐỜI

Trang Báo Đôn Thư vẫn ghé chơi
Góp nhiều bài viết đẹp thêm đời
Nỗi lòng ẩn náu trong toàn tứ
Cảnh vật hiện lên ở mỗi lời
Trau chuốt ngôn từ tình mãi đẹp
Lung linh hình tượng ý không vơi
Hồn quê chấp cánh nâng tầm bút
Xướng họa chung vui ngập tiếng cười!
Bùi Nguyệt, CHLB Đức

10- VUI HỌA THƠ

Sống ở trên đời lắm kiểu chơi
Mỗi người mỗi cách giữ vui đời.
Đã yêu thi luật nâng niu tứ
Thường thích họa thơ gửi gắm lời.
Cảnh vật thiên nhiên nêu ẩn hiện
Chuyến đò tình nghĩa chở đầy vơi.
Dài dài năm tháng không tường mặt
Nhưng vẫn tìm nhau "nháy mắt" cười!
Trần Như Tùng

11- CÙNG CHƠI

Đôn Thư nhiều bạn đến cùng chơi
Đem chút văn thơ góp với đời
Xướng hoạ Đường thi tình chẳng cạn
Giao lưu bằng hữu nghĩa không vơi
Bốn phương tụ họp tưng bừng hội
Một chốn đoàn viên rộn rã lời
Người tới thăm trang luôn nhộn nhịp
Ngày đêm vang mãi tiếng reo cười.
Nguyễn Văn

12- XƯỚNG HỌA THƠ ĐƯỜNG

Đường thi xướng họa bạn cùng chơi
Lóng lánh vần yêu tả cuộc đời
Chọn chữ vào niêm anh chuốt ngọc
Hòa âm chốt vận chị trau lời
Trà sen ấm bạc thơm vừa tới
Rượu cúc chung vàng đắng đã vơi
Bạn hữu chìa tay cùng bắt chặt
Ca ngâm sảng khoái mắt nheo cười..
Đặng Quang Long
Cẩm phả,Quảng ninh.

13- THẢNH THƠI CHƠI...

Ngày dài tháng rộng thảnh thơi chơi
Vi vút trời mây, mến cảnh đời
Khúc nhạc mong manh, mơ mộng khúc
Lời thơ lúng liếng, lửng lơ lời
Vầng trăng tròn vạnh, vầng trăng khuyết
Con nước lớn ròng, con nước vơi
Bát ngát, du dương, say tới bến
Cùng ai thỏa thích, hả hê cười...
NGỌC THANH

14- SÂN CHƠI

Bạn thơ Đường luật lập sân chơi
Đàm đạo sâu xa mọi sự đời.
Tao nhã giãi bày hồn trong tứ
Uyên thâm gửi gắm ý ngoài lời*
Tình yêu chiêm nghiệm hằng không cạn
Thế sự suy tư mãi chẳng vơi.
Xướng hoạ giao lưu nâng trí tuệ
Khổ đau, cay đắng lẫn vui cười.
Phạm Văn Dương

15- KẾT BẠN THƠ

Đường thi giao kết bạn vui chơi
Mở rộng vòng tay nối cuộc đời
Ý ngọc xướng tài nên đẹp Ý
Lời vàng họa khéo đạt hay Lời
Nhân văn muôn thuở nguồn vô tận
Phong cảnh bốn mùa vốn chẳng vơi
Tri thức mỗi ngày thêm tích lũy
Vui tăng buồn bớt, thỏa thuê cười…
Thúy Lan

16- TRÒ CHƠI TAO NHÃ

Thiên nhiên ban tặng lắm trò chơi
Già trẻ gái trai, mọi cuộc đời
Niên thiếu vui mừng trong tiếng hát
Lão ông say đắm ý và lời
Câu thơ Đường luật vui tao nhã
Thi tứ ngôn từ dạ chẳng vơi
Mặc kệ dòng đời dù nghiệt ngã
Giao lưu xướng họa thỏa thuê cười
Phạm Đình Nhân

17- THƠ ĐƯỜNG

Thơ đường chín chín ngón cùng chơi
Thơ chọn tình thân đẹp nghĩa đời
Thơ luật nhất vần nghe nuột tứ
Thơ tam vĩ tiếng giọng êm lời
Thơ gieo vần trắc hồn đằm thắm
Thơ chỉ thanh bằng tứ chẳng vơi
Thơ Đỗ Phủ ngàn năm vẫn trọng
Thơ Xuân Hương đọc để gây cười
Nguyễn Đức Pha
Yên Bái 


18- TÌNH THƠ

Giao lưu với bạn nối vần chơi
Tri kỷ cùng thơ thấy đẹp đời
Dòng chữ hạt châu gieo hạnh phúc
Áng văn chuỗi ngọc kết hoa lời
Cội nguồn hương sắc luôn tươi sáng
Đường luật dòng xuân chẳng thể vơi
Mặc khách bốn phương chung vận tứ
Cho đời dệt mãi thắm môi cười…
Ngọc Tình


19- ẤM ÁP DUYÊN ĐƯỜNG

Duyên Đường ấm áp một sân chơi
Nguồn cảm như nguồn sống giữa đời
Bảy chữ mượt mà gieo mỗi tứ
Tám câu bóng bẩy dệt từng lời
Yêu dân, yêu nước vần không cạn
Say biển say trời mạch chẳng vơi
Tình thơ chung mái nhà thân thiết
Đẹp mãi tri âm, tiếng nói, cười…
Vân Trinh PHAN KỶ SỬU

20- THÚ CHƠI

Chơi vui xướng họa thỏa niềm chơi
Đời sướng khi ai biết mến đời
Ý đẹp giao lưu: ghi trọn ý
Lời hay gặp gỡ: nhớ từng lời
Cạn đi cay đắng, câu không cạn
Vơi bớt đau buồn, chữ chẳng vơi
Thú với tình thơ, lòng thích thú
Cười thêm hạnh phúc... ngất ngây...cười…
Trần Hợp

21- LỜI...

Mừng quá, bạn thơ hứng khởi chơi
Mỗi người một vẻ...lẽ yêu đời
Văn chương khoái thích - vui...không lỗ
Thơ phú ham mê - sướng...có lời
Cởi mở tâm tư, u uẩn hết
Tỏ bày tình cảm, khổ đau vơi
Sương giăng, nắng rải, trăng treo sáng
Tươi mát hồn ai, rổn rảng...cười...
NGỌC THANH

22- TÌNH THƠ

Mời bác khi nao rảnh, đến chơi
Gặp nhau cho thỏa nguyện, vui đời...
Ngâm thơ, bác mải, ngân nga giọng
Bình phú, em mê, liến láu lời
Hứng thú, tâm can bày, chẳng dứt
Say sưa, xúc cảm giãi, không vơi
Văn chương kết nối! Nào, thi sĩ!
Nâng chén, họa vần...khoái chá cười...
NGỌC THANH

23- YÊU MẾN THÚ VUI

Thân thiết cùng nhau thoải mái chơi
Sẽ bao kì tích hiện trên đời.
Tình luôn phóng khoáng tung tăng ý
Cảnh lại lung linh bát ngát lời.
Bồ chứa câu hay mau xếp kín
Chum tàng tứ đẹp chóng qua vơi.
Vì thơ, xướng họa thanh cao nhất
Thuốc bổ cho nhau ở tiếng cười.
Trần Như Tùng

24- MONG...

Bâng khuâng chờ khách ghé thăm chơi
Mong ấm lòng ai một thoáng đời
Rượu tốt, uống say, nghe khỏe sức
Thơ hay, ngâm dẻo, thấy tươi lời
Cảnh quê - thưởng thức, lâu không chán
Bạn quí - hàn huyên, mãi chẳng vơi
Khuya khoắt, tâm tình chưa dứt mạch
Vàng hiên trăng chếch, vẫn vui cười...
NGỌC THANH

25- YÊU HỌA THƠ

Có ngủ, có làm phải có chơi
Cầm, kỳ, thi, họa sẵn trong đời.
Yêu âm dễ mượn đàn đưa tiếng
Thích sắc cứ đem cọ gửi lời.
Xướng họa không màng tử thiếu đủ
Giao lưu chẳng kể vốn đầy vơi.
Tỉnh say, ngơ ngẩn như chàng hấp
Cảnh ấy xem ra khá nực cười !
Trần Như Tùng


26- MEN ĐỜI!

"Khi chén rượu, khi cuộc cờ
Khi xem hoa nở, khi chờ trăng lên..."
(Nguyễn Du)

Thong thả tháng ngày mê mải chơi
Xông xênh thưởng thức chất men đời
Sớm xem hoa thắm, chim đua hót
Tối ngắm trăng thanh, gió họa lời
Vui cảnh, hồn thơ hòa, khó dứt!
Mến người, tình bạn quyện, sao vơi!
Ván cờ vào thế, lao đao nước
Chén rượu nồng thơm...ngật ngưỡng...cười...
NGỌC THANH

27- TÌNH THƠ

Dạo bước Thi đàn ngắm bạn chơi…
Say sưa xướng hoạ thật yêu đời
Mỗi câu loang loáng dường khoe vẻ
Từng ý nhẩn nha tựa ngỏ lời
Thanh thản tâm hồn… trang giấy đượm
Dạt dào tư tưởng … chén trà vơi
Phương trời thăm thẳm hoài lưu luyến…
Chợt nhớ bài thơ …khúc khích cười…
Diên Minh

28- NỐI TIẾP THÚ VUI

Thơ rượu, rượu thơ bốn Cụ chơi
Viết chung bài xướng gửi cho đời.
- Trăm năm vững dạ thờ hai CHỮ
- Ngàn thưở bền gan nhớ một LỜI.
- CHỮ ĐỨC sáng trong gương chẳng vẩn
- CHỮ TÂM rực đỏ máu không vơi.
Vang LỜI TỬU ẩm khoe ly cạn
Tứ lão "vô nha" nhắm mắt cười !
Trần Như Tùng

29- TÌM VUI...

"Có kẻ theo chồng bỏ cuộc chơi"*
Để ai khoắc khoải, ngẩn ngơ đời
Cơm ăn quấy quá cho xong bữa
Thơ viết hững hờ chẳng nuột lời
Nỗi nhớ - đâu người thông, sẻ vợi
Niềm thương - nào bạn tỏ, san vơi
Cô đơn thấm thía, mang mang dạ
Gắng gượng tìm vui, miệng khẽ cười...

*Thơ Hàn Mặc Tử:
"Sóng cỏ xanh tươi gợn tới trời
Bao cô thôn nữ hát trên đồi
Ngày mai trong đám xuân xanh ấy
Có kẻ theo chồng bỏ cuộc chơi..."
(Mùa xuân chín)
NGỌC THANH

30-  NỐI TIẾP VUI

Ai biết mỗ đây kẻ bạo chơi
Giang hồ chính hiệu: Bụi Văn Đời.
Tuy rằng chẳng thiết nghề không vốn
Nhưng vẫn chỉ yêu chốn bốn lời,
Đắc biệt mê thơ Đường Thị Xướng
Thẫn thờ nhớ tứ Luật Thanh Vơi.
Luôn luôn đầy túi bài đang họa
Tự ngẫm đôi khi cũng bật cười !
                         Trần Như Tùng

31- TÍT MÙ ...CƯỜI

Tung hoành mới xứng mặt tay chơi
Ngắn chẳng tày gang, cái kiếp đời
Thỏa sướng, cần chi chờ lắm vốn
Ham vui, đâu phải đợi nhiều lời
Thênh thang, cho bõ khi đầy đủ
Bát ngát, để bù lúc hụt vơi
Mặc tiếng khen chê, câu dị nghị
Hết mình bay bổng, tít mù...cười...
NGỌC THANH

32- HẨM HIU

Muốn được "nữ thi . . . " xướng họa chơi
Dè đâu mạt vận hẩm hiu đời.
Trao mời biệt dấu trời im gió
Gửi họa bặt tăm đất cạn lời.
Lúc hận ngoáy tràn cho hận lắng
Khi buồn viết đại để buồn vơi.
Cầu trời cho kiếp này mau dứt
Lặng lẽ chuồn thôi, méo mó cười !
Trần Như Tùng

33- CHỚ NÊN

Đang lúc "Bụi Đời" háo hức chơi
Lại than "mạt vận", héo hon đời
Đã say thì kể chi nam, nữ
Mà khoái đâu so kĩ tiếng, lời
Tuyết, nguyệt, phong, hoa - còn phải...đắm!
Cầm, kì, thi, tửu - chớ nên vơi!
"Túi đầy bài họa", trưng ra nhé!
Chia sẻ niềm riêng, rúc rích...cười...
NGỌC THANH

34- THẬT HAY!

Xướng họa chung vui lắm kiểu chơi
Thung dung thưởng thức, thật hay đời
Người tô cảnh đẹp, long lanh vẻ
Kẻ gửi tình sâu, thấm thía lời
Sáng tạo từ bay, câu thoáng rộng
Tìm tòi nghĩa kín, ý đầy vơi
Nhịp cầu thân hữu xa gần nối
Tay bắt mặt mừng, rạng rỡ cười...
NGỌC THANH

35- CHẲNG HẨM HIU...

THÚ VUI dọn sẵn ...cứ mà chơi
Muốn chết làm chi kẻ chán đời!
Trai gái như nhau cùng hoạ vận
Trẻ già đều thế mải đan lời...
Hoà đồng nghĩa đẹp thêm bền vững
Phân biệt tình thân sẽ cạn vơi
Nếu thích, kiếp sau là "ngọc nữ"
Được nam chiều chuộng...mãi tươi cười!
Diên Minh

36- BIẾT BAO GIỜ...

Nếu dẫu rằng em "bỏ cuộc chơi"...
Thi đàn vẫn khối kẻ yêu đời
Nhanh tay anh hoạ nào đâu thiệt
No mắt chị xem chỉ có lời!
Đưa võng ru con, lòng thắc thỏm...
Tựa chồng đan áo, dạ chơi vơi
Bao giờ trở lại ngày xưa ấy...
Mình nối vần thơ...chúm chím cười!
Diên Minh

37- HẾT HƠI CƯỜI

Bí rồi đâu vốn để mà chơi
Bịa chuyện lăng nhăng nói chán đời.
Kéo được cô em vào họa vận
Hòa cùng anh bạn góp đan lời.
Tâm hồn hứng thú thêm bền vững
Ý chí giao lưu khó cạn vơi.
Gặp gỡ nàng thơ là Ngọc Nữ
E rằng đến phải hết hơi cười!
Trần Như Tùng
38- SẶC SỤA CƯỜI

Hơi hết còn ham vẫn cứ chơi
Thưa cùng Ngọc Nữ đến thăm đời.
Ham mê xướng họa dù nan sức
Hồ hởi giao lưu kiếm chút lời.
Mỗi tứ thu về bồ nghĩa ắp
Mỗi bài chẳng chịu biển tình vơi.
Thêm tình, thêm nghĩa càng hưng phấn
Ấm cật, no tâm sặc sụa cười!
Trần Như Tùng
39- KHOẢNG TRỜI RIÊNG

Một khoảng trời riêng, thỏa thú chơi...
Ai ơi, say đắm, thắm cây đời...
Xênh xang mây gió, mênh mông mộng...
Ngây ngất trăng hoa, lấp lánh lời
Nghĩa bạn dạt dào, còn mãi lắng
Tình thơ tha thiết, để chi vơi
Nối vần - chắp cánh hồn bay bổng
Xao xuyến - tri âm...mát dạ...cười...
NGỌC THANH
40- MỈM CHI CƯỜI…
(Tăng những người yêu nhau bắt đầu từ tình bạn)

Tuổi thơ ta quấn quít rong chơi
Hai trẻ vô tư có biết đời…
Rồi đến một ngày trao ước hẹn
Là khi trăm tuổi mới quên lời!
“Gió lùa nhà trống” nhưng đầm ấm
“Biển cạn non mòn” chẳng hụt vơi…
Hạnh phúc gia đình luôn giữ mãi
Nhìn nhau mãn nguyện…mỉm chi cười…
Diên Minh


41- SAO CƯỜI ĐƯỢC?

Đàn con ăn khoẻ lại ham chơi
Nào biết mẹ cha khổ cả đời
Làm việc quanh năm... cần cứu cánh (luôn túng thiếu)
Nợ vay mấy tháng... mãi sinh lời…
“Thắt lưng buộc bụng” cơm đâu thiết
“Dãi nắng dầm sương” gạo cứ vơi
Thôi để kiếp này trời định đoạt
Chắc chờ “trúng quả” mới vui cười!
Diên Minh

42- TẠM BIỆT THÚ VUI

Tám hướng mười phương xướng họa chơi
Thi đàn đường luật ngát hương đời.
Chiếu mời chính trực, ta bẻm mép
Sập họa trang nghiêm, mỗ lắm lời.
Nước rút vừa khi luồng đã cạn
Tàu chuồn đang độ khách còn vơi.
Tẩu vi thượng sách, chào thân ái
Tạm biệt "Thú Vui" hết dám cười !
Trần Như Tùng

43- TA, MÌNH
(Tập danh)

TA dẫu ngược đường cũng ghé chơi
MÌNH thời suôn sẻ mới yêu đời
TA quàn mưa nắng đi mây, gió
MÌNH phải bút nghiên viết ý, lời
TA thích bình minh chờ nắng ửng
MÌNH mong đêm tối đếm sao vơi
TA, MÌNH không gặp từ lâu lắm...
TA nhớ hàm răng lấp lánh cười*...

* Dựa ý ca dao:
Mình về mình nhớ ta chăng?
Ta về ta nhớ hàm răng mình cười!
Diên Minh

44- NỮ ANH HÙNG
(Hoán vận)

Giây phút hành hình ngỡ dạo chơi
Họ Bùi muôn thuở tiếng thơm đời!
Thân mình quấn lụa phòng da nát
Thớt tượng tung vòi đỡ thịt vơi
Thất thế thôi đành buông số phận
Sa cơ cam chịu giữ y lời!
Quân thù khiếp sợ "phường nhi nữ"...
Chết vẫn hiên ngang, ngạo nghễ cười!
Diên Minh

45- TỎA SÁNG

Không biết gần xa vẫn đến chơi
Già rồi thơ phú đẹp cho đời
Chén trà ấm áp trao vài ý
Bầu rượu nồng say kết mấy lời
Buổi sớm vui mừng câu chẳng cạn
Ban chiều mài miệt chữ không vơi
Diên Minh đường luật luôn bay bổng
Tỏa sáng mượt mà rạng rỡ cười.
Ngọc Tình

46- CHÂN THÀNH CÁM ƠN!

Hơn một tháng rồi thoải mái chơi
Chung vui, thi hữu mến yêu đời
Ung dung nhả ngọc, cao sang nghĩa
Thư thái phun châu, quí phái lời
Đằm thắm tâm hồn, tâm mãi sáng
Dồi dào trí tuệ, trí đâu vơi
Vần thơ tri kỉ còn ngân vọng
Tươi mát con tim...tủm tỉm cười...
NGỌC THANH

47- "TẨU" SỚM THẾ?

Có gan mời mọc...có gan chơi
Tàu chửa rời ga đã trốn đời
Ngày rộng nào lo chi đáo hạn
Tháng dài đâu chỉ nệ soi lời
Mở hàng, "khách Vip" sao mà đắt...
Đến cuối, thân em phải chịu vơi!
Sắp xếp vẹn tòan rồi "tẩu" nhé
Cả làng mới thích...ngất ngư... cười!
Diên Minh

48- TUỲ AI NẤY NGHĨ...
(Tiệt hạ)

Phong tình...bởi thế cứ thèm chơi...
Ăn mặn dầu tu tới bốn đời...
Đầy ắp rồi không dưng nhỏ giọt...
Im ru bỗng chốc lại tuôn lời...
Thơm lừng đến mấy thời mau héo...
Cạn kiệt nhường nào cũng chẳng vơi...
Nơi ấy ghé qua... rưng rức khóc...
Người đâu mới thấy... ngả nghiêng cười!
Diên Minh

49- NGAO DU...

Ngao du sơn thủy, dắt em chơi
Lộng lẫy tình ai, xúng xính đời
Róc rách suối reo, nao nức nước
Rì rào gió hát, lả lơi lời
Lao xao lá biếc, rừng cây thắm
Bảng lảng mây xanh, cánh én...vơi
Chợt thấy lòng quê xao động quá
Lâng lâng, rạo rực, líu lo...cười...
NGỌC THANH

50- SỰ TÍCH TRÁI THƠM

Lười biếng học hành chỉ thích chơi
Nó cùng đám bạn quậy tung đời…
Mẹ già răn dạy không nghe tiếng
Em nhỏ khuyên can chẳng chịu lời
Ngã bệnh , bà ra đi tức tưởi…
Biến thơm trăm mắt mở chao vơi…
Nhìn con hối hận … sau thành đạt…
Có lẽ người đang…móm mém cười!
Diên Minh

51- CƯỜI...

Ngóng mãi trông hoài, đủng đỉnh chơi
Gần khi mãn cuộc mới hăng đời
Ngôn từ thánh thót, êm ru giọng
Vần điệu ngọt ngào, dịu mát lời
Thi tứ mênh mang, niềm trải rộng
Chủ đề sâu sắc, nỗi chia vơi
Bâng khuâng, man mác, mơ màng lịm
Chìm đắm dòng thơ...phớ lớ cười...
NGỌC THANH
52- MẮC CẠN

Mắc cạn, tàu dừng giữa nước chơi
Thú vui hết sạch lại đău đời.
Anh tài đã báo không vừa mớn
Khách vip đành im khó ngỏ lời.
Sóng dậy vỗ sườn nghe đến ngại
Rầu dâng "bẻm mép" nghĩ khôn vơi.*
Chờ cho chân vịt quay đi được
Chưa chắc còn ai đủ sức cười !

* vị trí từ BẺM trong bài Tạm biệt
Thú Vui phải là thanh bằng
 Trần Như Tùng
53- NGHỊCH VẦN

Chưa chắc còn ai đủ sức cười
Xảy nhà thất nghiệp sống thêm vơi.
Biết thân, biết phận nghèo cơm cháo
Kém bán, kém buôn cạn vốn lời.
Bạn mến quan tâm, chào hảo ý
Kẻ hèn cảm kích, giữ an đời.
Chắp tay vái lạy mười phương phật
Tay bút rung rung, chẳng chuyện chơi !
Trần Như Tùng

54- KHÓC CƯỜI…
(Dựa ý bài TÍM CẢ DÒNG SÔNG của DM)

Tím ngát lục bình … mắt ngắm chơi…
Bên sông nguyện ước mãi chung đời!
Tôi, trai nghèo mạt không vuông đất
Em, gái giàu sang chẳng trọn lời
Đám cưới hoa vàng… đôi mắt ngấn…
Lễ tang máu đỏ …trái tim vơi…
Nếu như anh biến thành Hoàng tử…
Tình có dở dang… khóc với cười?
Diên Minh
55- LỪNG KHỪNG...

Sao lại lừng khừng giữa cuộc chơi
Mọi người đi vắng cả trên đời?
Bác Văn, thầy Ngọc không nêu ý
Anh Hợp, chú Tùng chẳng xuất lời
Xướng hoạ say sưa càng hứng thú
Giao lưu hờ hững sẽ ...xìu vơi
Giải ngay Tiệt hạ em xin bái
Chờ chị Tình, Liên...nắc nẻ cười...
Diên Minh

56- PHẢI CHĂNG...

Già rồi trống bỏi vẫn còn chơi...
Khách tục bao giờ được đẹp đời...
Cảm hứng khi dâng, khi giảm độ...
Nói năng lúc chậm, lúc nhanh lời...
Hoa thơm sớm thắm, rồi chiều héo...
Nước biếc ngày đầy, lại tháng vơi...
Thương nhớ người nao, ao ước đến...
Bạn thơ gặp gỡ, ríu ran cười...
NGỌC THANH


57- CHẲNG HỔ DANH

Thật chẳng hổ danh “Chủ xướng” chơi…
Nhiệt tình, can đảm… hiếm trên đời!
Dù gì cũng xuất cho vài chữ
Bởi thế nên gom tặng mấy lời
Chủ nhiệm chưa làm xong chắc…oải
Giáo viên cố hoạ kẻo thời…vơi!
Nếu như e trật mà không dám...
Thì có ai đâu chế nhạo... cười!
Diên Minh


58- CHƠI...

Thủng trống long dùi - chơi, cứ chơi
Trần gian, ai sống được hai đời
Khẩn trương, tranh thủ quơ vài..."lít"
Vội vã, thừa cơ kiếm chút...lời
Cái đẹp mơ hồ luôn ẩn, hiện
Niềm vui huyền ảo thoắt ngừng, vơi
Người ơi, đừng để mai sau tiếc
Bát ngát hồn thơ, hớn hở...cười...
NGỌC THANH

59- LẢ LƠI CƯỜI...

Người ta thường nói “Gái làng chơi”
Cốt để chỉ ra nữ …bụi đời!
Là lượt áo quần thêm đẹp cánh
Ngọt ngào câu điệu mới êm lời…
Bao chàng say đắm nên nhà mất…
…Khiến vợ đau buồn bởi túi vơi
Con cái học hành không đến chốn
Phải chăng những nụ…lả lơi cười?
Diên Minh



60- XEM BA CHÀNG NGỐC
(Hoán vận)

Quảng cáo, tò mò mở thử chơi
Thì ra phim giáo dục răn đời
Mẹ, cha muôn thưở tình sâu đậm
Thầy, bạn ngàn năm nghĩa chẳng vơi
Học "vẹt", thuộc làu... như cái máy
Làm hay, sáng tạo... chớ nhiều lời
Đôi khi cảm xúc rưng rưng lệ...
Lắm lúc hài vui...rũ rượi cười!
Diên Minh

61- MỘT TIẾNG CƯỜI

Bô lão muốn nhàn cũng muốn chơi
Ung dung nước kiệu ở trên đời…
Đêm khuya thao thức tìm thi tứ
Sáng dậy “thôi, xao” nghĩ chuốt lời
Chú vạc kiếm ăn, chân lưỡng lự
Con người lo sống dạ đầy vơi
Cái gì rồi cũng tiêu tan hết
Còn lại trong veo một tiếng cười!
Huy Phương

62- CẢM TẠ

Cảm tạ thi nhân đã họa chơi
Vui mừng, phấn khởi, thật may đời
Băn khoăn suốt sáng xoay câu, chữ
Trằn trọc thâu đêm lựa ý, lời
Mới biết: tâm hồn (yêu), phải đủ
Còn thêm: tri thức (trí), đừng vơi
Ham thơ - vất vả, gian nan thế
Vẫn thích - hân hoan, sảng khoái...cười...
NGỌC THANH

63- Ý NGHĨ RIÊNG...
(Hoạ bài Tiệt hạ)

Gái, trai tham sắc mới thèm chơi…
Tu phái Nam Tông thật lạ đời (ăn mặn)
Keo kiết dân giàu xài nhỏ giọt
Say sưa kẻ nhậu khoái tuôn lời
Hoa thơm đến mấy rồi tàn héo
Biển cạn nhường nào cũng chẳng vơi
Nhà xác… người thân nằm …khóc mãi
Mặt ai dính nhọ…ngả nghiêng cười!
Diên Minh

64- BỒI HỒI...

THÚ VUI - chào nhé, tạm dừng chơi
Vẫn thấy bồi hồi, sóng sánh đời
Mềm mại lụa là - thêu mát tiếng
Mượt mà gấm vóc - dệt xanh lời
Miên man cảm xúc, say...chưa hết
Sâu sắc tâm tư, đắm...chửa vơi
Xin được tri ân thi hữu đã...
Nhiệt thành chung họa...véo von...cười...
NGỌC THANH
--------------------
BBT trân trọng giới thiệu và kính mời quý vị họa bài: "THÚ VUI" của Ngọc Thanh
Email: phamvuthanhkt@gmail.com



Tổng hợp họa bài: QUÊ HƯƠNG! của NGỌC THANH

0 ý kiến


Bài xướng QUÊ HƯƠNG với vần “ương” không dấu ("phù bình thanh") gợi tả tâm trạng bâng khuâng, man mác, da diết thương nhớ quê hương, nhiều từ láy và tính từ, động từ diễn tả tâm trạng nhấn mạnh nỗi niềm nhớ nhung, thương mến lúc âm thầm, lặng lẽ, lúc cồn cào, khắc khoải không nguôi của cả người đang sống ở quê và xa quê...
Trên trang ĐTQM đã có cuộc xướng họa đầy ý nghĩa về chủ đề này, sau  thời gian hơn 1 tháng đã có trên 90 bài họa của các tác giả: Nguyễn Hữu Thăng, Từ Đức Khoát, Ngọc Châu, Trần Như Tùng, Nguyễn Văn, Phạm Vũ Minh, Bùi Nguyệt, Nguyễn Thị Thanh Hà, Diên Minh, Hoàng Tấn Đạt, Nguyên Xuân, Phan Duy, Đông Thái Phan Tự Trí và Ngọc Thanh tự họa.
Vần của bài họa đậm chất thơ và không thể gọi là dễ họa. Tuy nhiên các bài họa hầu hết đều đạt chất lượng cao, phong phú về kiểu dạng và nhiều ý tưởng mới.
Nhân dịp năm mới 2013, đón xuân Quý Tỵ, chúng tôi xin tổng hợp thành 2 phần để bạn đọc tiện theo dõi: Phần 1: chủ đề tình cảm quê hương, đất nước, Phần 2 là họa giao lưu và các chủ đề khác.
BBT ĐTQM trân trọng cám ơn các tác giả đã nhiệt tình hưởng ứng và cổ vũ họa bài QUÊ HƯƠNG. Kính chúc các tác giả, bạn đọc xa gần sang xuân mới luôn dồi dào sức khỏe, gia đình hạnh phúc, an khang, thịnh vượng.
TM. BBT ĐTQM
Trần Hợp


Bài xướng:   QUÊ HƯƠNG!

Thiêng liêng hai tiếng gọi: Quê hương!
Sâu thẳm tim ai, mãi vấn vương...
Dù chốn điền viên neo bản quán;
Hay nơi phố thị sống tha phương
Dạt dào nghĩa xóm, âm thầm nhớ
Ấm áp tình làng, thắm thiết thương
Xao động tâm hồn, bao kỉ niệm
Mỗi khi sớm nắng, lúc chiều sương!
NGỌC THANH



I. THƠ HỌA VỀ QUÊ HƯƠNG, ĐẤT NƯỚC

1. NHỚ QUÊ
Tươi đẹp vùng quê bao sắc hương
Đi xa ký ức mãi còn vương
Lúa xanh ngô thắm đều ba vụ
Quả ngọt hoa thơm ngát bốn phương
Nhộn nhịp hội làng tình gắn bó
Quây quần giỗ họ nghĩa thân thương
Bồi hồi cảnh cũ người xưa ấy
Nắng ấm nào quên lúc gió sương.
NGUYỄN HỮU THĂNG

2. CỘN! GIÓ SƯƠNG

Gắn bó bao đời với cố hương
Quê cha đất mẹ mãi tơ vương!
Lèo tèo tranh rạ, không thay hướng
Ngất nghểu tầng cao, chẳng đổi phương
Giầu có cồn cào tha thiết nhớ
Nghèo hèn lặng lẽ ngậm ngùi thương
Ngày rằm Tư tết thường lui tới
Thăm viếng tình thâm cộn… gió sương!
TỪ ĐỨC KHOÁT

3. GÁI QUÊ

Đẹp người, đẹp nết - gái thôn hương
Để đám trai làng vấn vít vương
Ăn ở đàng hoàng, tình mực thước;
Nói năng tế nhị, tính chân phương.
Lưng ong đáy thắt, sao trìu mến!
Má lúm đồng tiền, thật dễ thương!
Chăm chỉ, cần cù, không quản ngại...
Tháng ngày dãi gió với dầm sương!
NGỌC THANH

4. NHỚ VỀ QUÊ CỐM

Tháng mười nếp chín Cốm lên hương
Con cháu làm ăn dẫu viễn phương.
Vẫn hướng khu đồng tăm tiếng dậy
Không quên chiếc cối ngón nghề vương.
Làng nghèo bình dị bao trìu mến
Xóm nhỏ chan hòa lắm nhớ thương.
Yêu mấy,đêm hè trăng xuống dạo
Sen hồng thơm thoảng lá đằm sương.
TRẦN NHƯ TÙNG

5. NGÀY VỀ THĂM QUÊ

Thành kính, trang nghiêm thắp nén hương
Dâng lên tiên tổ tấm tình...vương
Từ cha - lãng tử đi trăm nẻo
Biệt mẹ - lang bang tới vạn phương
Làng xóm bao dung, hồ hởi đón
Gia đình độ lượng, thiết tha thương
Quê hương yêu dấu, sâu tâm khảm...
Muôn dặm đường xa, mấy tuyết sương!
NGỌC THANH

6. NHỚ CỐ HƯƠNG

Đã mấy năm trời biệt cố hương
Ngày đêm mang nặng mối sầu vương
Nhớ nhung mòn mỏi người xa xứ
Thao thức hao gầy kẻ viễn phương
Ký ức chưa nhoà bao cảnh mến
Tâm can mãi thắm những tình thương
Nghĩ về quê mẹ lòng xao xuyến
Mái tóc dần phai với tuyết sương.
NGUYỄN VĂN

7. NỖI NIỀM XA QUÊ

Tết đến cồn cào nhớ cố hương
Trời Tây vời vợi dạ sầu vương
Long đong đất khách mong gần mẹ
Lận đận quê nhà ngóng viễn phương
Nhìn cảnh tuyết rơi càng thấy nản
Nghĩ mùa én lượn lại thầm thương
Xuân về xao xuyến người xa xứ
Khắc khoải đêm dài ngập gió sương
BÙI NGUYỆT

8. TÌNH QUÊ

Xuân đến nao lòng nhớ cố hương
Tình quê chan chứa dạ sầu vương
Đường đời khúc khuỷu muôn ngàn nẻo
Cuộc sống phong trần khắp mọi phương
Sóng sánh ráng chiều tràn nỗi nhớ
Bồng bềnh con sóng cuộn niềm thương
Nồng nàn đất mẹ vòng tay ấm
Rạo rực ngày về tóc điểm sương...
NGUYỄN THỊ THANH HÀ

9. NỖI LÒNG!

Nỗi lòng đau đáu nhớ quê hương!
Đất khách ngàn trùng thấp thỏm...vương,
Thăm thẳm trời xanh trông xứ sở,
Mênh mang biển biếc vọng xa phương,
Bâng khuâng hồn nước rưng rưng nhớ,
Da diết niềm nhà thấm thía thương,
Thơ gửi chim bằng, theo cánh gió...
Tâm tình một khúc, nhẹ..."làn sương"!
NGỌC THANH

10. HỒN QUÊ

Ngắm cảnh chiều tà bảng lảng sương...
Khói lam toả ngút mái "quê hương"
Nuôi con, lưng mẹ còng cam chịu
Dạy trẻ, mắt cha đượm luyến thương!
Chùm bóng đủ màu vui mấy nỗi
Má hồng con gái đắm muôn phương
Ao sâu, cá quẫy... đò đưa nhịp
Tìm được nơi đâu, hỏi có vương?!
DIÊN MINH

11. VƯỜN KHUYA

Trăng sáng vườn khuya, Dạ lý hương...
Nở tươi ngan ngát toả mùi vương...
Lá Tre xanh biếc, thon làn kiếm
Vàng ruộm Móng tay, nhọn mũi thương
Đỏ thẫm Hồng nhung trông kiểu cách
Trắng tinh Sứ nõn ngắm chân phương!
Thuỷ tiên, Nguyệt quế, Lan, Mai, Cúc...
Xoè cánh, vươn mình tắm đẫm sương!
DIÊN MINH

12. BỨC TRANH VƯỜN QUÊ
(Sắc thái - Hoán vận)

Tươi thắm vườn quê, thoang thoảng hương
Ríu ran, trong trắng, tiếng chim...vương
Rung rinh, lá biếc đùa làn gió
Lay động, cành xanh giỡn giọt sương
Hoa nở nhuộm vàng, thêm sắc độ
Quả thơm tô đỏ, mở chiều phương
Ửng hồng đôi má, em e thẹn...
Xao xuyến hồn anh, tím ngát...thương!
NGỌC THANH

13. TÌNH VIỄN XỨ

Xuân đến lòng càng nhớ cố hương
Cảnh tình viễn xứ nỗi buồn vương
Con Hồng tung cánh bay muôn nẻo
Cháu Lạc theo đàn tỏa bốn phương
Lồng lộng hình cha da diết nhớ
Vợi vời bóng mẹ xót xa thương
Nhìn cây mai nở tươi màu nắng
Xót đóa hoa đào lạnh gió sương!
                                             
 HOÀNG TẤN ĐẠT

14. ĐI LỄ CHÙA HƯƠNG

Ngày xuân, cùng trẩy hội chùa Hương
Nao nức lòng ai, khấp khởi…vương
Thanh tịnh tìm về nơi Phật tích
Thành tâm vọng tưởng cõi Tây phương
Non Bồng - cao vót tình chân thật
Suối Yến - trong ngần đức mến thương
Thắng cảnh, danh lam - hàng “đệ nhất”*
Đắm hồn huyền ảo…khói, mây, sương…

* Đánh giá của chúa Trịnh Sâm: “Nam thiên đệ nhất động”
NGỌC THANH

15. TRỞ VỀ

Ấm áp chân tình đượm nhớ thương
Trăng ngà luống gợi nỗi niềm vương
Mưu cầu hạnh phúc tìm trăm ngả
Phát triển cơ đồ học bốn phương
Tấc dạ âm thầm sen ngậm nắng
 
Hoa đời lặng lẽ cốm tràn hương
 
Quờ chân khỏa nước dòng quê chảy
Lệ đẫm chan hòa tóc quyện sương.
NGUYÊN XUÂN

16. LẠC ĐƯỜNG

Hôm nay về lại Ngọc Thanh hương
Sáng sớm đông này rải kín sương.
Che khuất tầm nhìn nên lạc lối
Nhắm nhầm ngã rẽ khiến sai phương.
Đến khi trước mặt phô làng lạ
Là lúc trong lòng nhớ xóm thương.
Lầm lũi vò đầu tìm hỏi ngõ
Âm thầm tự trách, nỗi buồn vương.
TRẦN NHƯ TÙNG

18. ĐÂY, "NGỌC THANH HƯƠNG"!

Làng cổ "liên đàm tiếp quế hương..."*
Thanh bình, xinh xắn, nếp xưa...vương
Lững lờ dòng Hát, thuyền neo bến
Ngan ngát đầm Sen, khách định phương
Bác mến quê em - phong cảnh quí
Em yêu tình bác - tứ thơ...thương
Ung dung, thư thái, ta say ngắm
Người đẹp, hoa tươi...chếnh choáng...sương!

* Thơ Tam nguyên Thám hoa Vũ Phạm Hàm:
Hát chử diên thư trạch
Liên đàm tiếp quế hương...
(Bến Hát dài nguồn sách
Đầm sen ngát hương trời...) 
NGỌC THANH

19. ÁO DÀI ƠI!

Áo dài em mặc, ủ nồng hương*
Ngây dại tình anh, thơ thẩn vương*
Duyên dáng, dịu dàng, hồn xứ sở
Hào hoa, lịch lãm, sắc Đông phương
Long lanh tà tím, ơi, mê đắm
Lóng lánh vạt hồng, hỡi, nhớ thương
Văn hóa, văn minh, vinh đất nước
Thướt tha trong gió giữa mai sương…

*Thơ Hàn Mặc Tử:
”Em có ngờ đâu trong những đêm
 
Trăng ngà giãi bóng mặt hồ êm
Anh đi thơ thẩn như ngây dại
Hứng lấy hương nồng trong áo em…”
NGỌC THANH

20. MỘNG MƠ CHÚT HUẾ
 (Tính danh)

Thuyền trăng lờ lững giữa dòng Hương*
Thiên Mụ - chuông ngân, vơ vẩn vương
Vĩ Dạ, vườn xanh, tình một phía**
Thuận An, biển biếc, nghĩa hai phương
Sóng reo Cồn Hến, bâng khuâng nhớ
 
Thông vút Ngự Bình, xao xuyến thương
Quốc học, nhẹ bay tà áo tím
Trường Tiền, dạo bước lẫn mờ sương...

* Thuyền ai đậu bến sông trăng đó
Có chở trăng về kịp tối nay...
 
("Đây thôn Vĩ Dạ" - Hàn Mặc Tử)
 
 ** Mối tình đơn phương da diết, thầm kín của thi sĩ Hàn Mặc Tử với cô gái Vĩ Dạ, nguồn cảm hứng để nhà thơ sáng tác thi phẩm "Đây thôn Vĩ Dạ" làm nao lòng bao thế hệ người đọc.
NGỌC THANH

21. THĂM VÙNG NÚI QUÊ ANH
(Tính danh) 

Lạng Sơn thắng cảnh đẹp quê hương
Truyền thuyết Kì Lừa* vẫn mãi vương
Voi phục Tam Thanh hôn cỏ, đất
Bồng con Tô Thị đội mây, sương
Đồng Đăng đường sắt đan xen ngã
Đồi Mẫu** núi non bát ngát phương
Máng trũng Chi Lăng, hồ sóng sánh...
Từ nguồn xuôi chảy nước sông Thương!***

*Ca dao : 
"Đồng Đăng có phố Kỳ Lừa
Có nàng Tô Thị, có chùa Tam Thanh"
**Mẫu Sơn: vùng núi cao 1541m bao bọc bởi nhiều núi lớn nhỏ, cách thành phố Lạng Sơn 30 km về phía đông.
***Sông Thương (hay sông Nhật Đức) là sông lớn thứ hai của Lạng Sơn, bắt nguồn từ dãy núi Na Pa Phước chảy trong máng trũng Mai Sao - Chi Lăng và chảy vào địa phận tỉnh Bắc Giang, Độ dài: 157 km.
DIÊN MINH

22. TẢN MẠN MÓN NGON HÀ NỘI
 (Tính danh - ẩm thực)

Thạch Thất, ngạt ngào bát nấm hương
Thịt gà Thường Tín, trắng ngần...vương
Phở bò Cầu Gỗ, đằm dân tộc
Tương nếp Cự Đà, chất địa phương
Tân Ước, nem chua, nghe đã thích
Thanh Trì, bánh cuốn, thấy là...thương
Cầy tơ Quảng Bá, đưa cay, khoái
Phong cốm Hàng Than, đọng nắng sương...
NGỌC THANH

23. MÓN NGON QUÊ MỆ... 
(Tính danh và ẩm thực) 

Giao Châu ngon nhất chuối ba hương
Phong Mỹ tương măng, vị cứ vương…
Bánh khoái Đông Ba từ góc phố…
Đến nem An Cựu tận ngoài phương
Bún bò Gia Hội ăn lần…nhớ
Chả lụa Thành Hân nếm tí…thương!
Cơm hến sông Hương thơm, dẻo, ngọt
Tịnh Tâm, chè ấy uống pha sương!
DIÊN MINH

24. LỄ HỘI ĐÔN THƯ - XIN MỜI QUÍ KHÁCH!
 (Toán thị)

Nhị kì lễ hội - ngát hoa, hương
Trăm núi nghìn sông, vẫn nhớ...vương
Vui bạn, xem trò, người tứ xứ
Lễ thần, vãng cảnh, khách mười phương
Mồng ba, tươi mát, xuân thì…thắm*
Tháng chín, trong lành, thu muộn…thương*
Thân hữu - xin mời, năm mới tới…
Hai lần tham dự, dẫu mưa, sương…

* Lễ hội Đôn Thư được tổ chức xuân, thu nhị kì hằng năm (3 - 4 tháng hai và 22 - 23 tháng chín (âm lịch).
NGỌC THANH

25. SẼ ĐẾN MÀ... 
(Toán thị)

Tinh mơ mồng "một" ghé chùa Hương
Mẹ bảo đầu "năm" nhớ chọn phương
"Bảy" nổi long đong nào muốn...thích
"Ba" chìm lận đận dễ mong...thương!
"Vạn" ngày may mắn luôn suôn sẻ
"Trọn" kiếp êm đềm chẳng vạ vương!
Lễ hội "nhị" kì, sẽ đến dự...
Dẫu tiền "không" có hoặc mưa, sương!
DIÊN MINH

26. QUÍ!
 (Thủ nhất thanh)

Quí người thắm sắc lại đằm hương
Quí áng thơ tình, xao xuyến vương
Quí lũy tre xanh soi bóng xóm
Quí đồng lúa chín trải dài phương
Quí sao, nhân loại vui hòa hợp
Quí thật, gia đình sống mến thương
Quí tiếng chim ngân ngời nắng sớm
Quí con đường, nối tháng năm...sương!
NGỌC THANH

27. ƯỚC
 (Thủ nhất thanh)

Ước biến thành hoa thắm sắc, hương
Ước đời như mộng đẹp vương vương...
Ước tình bền vững đừng chia lối
Ước nghĩa đậm sâu chớ lạc phương!
Ước chiến tranh tan không khổ luỵ
Ước hoà bình đến chẳng tang thương!
Ước người đoàn kết cùng chung sức
Ước hận thù bay tựa gió sương!...
DIÊN MINH

28. DẶN CON

Nếp làng mãi mãi "dẫn thư hương"*
Con nhớ ghi lòng, khắc dạ...vương
Bát ngát "bầu trời", bay khắp xứ
Cao vời "đỉnh núi", đứng đầu phương
Trau dồi đạo đức, cho trai đắm
Rèn luyện tài năng, để gái thương
Gương sáng Đôn Thư nhiều tấm đẹp
Vươn mình tung cánh vượt sao, sương...

* "Trường dẫn thư hương"
NGỌC THANH

29. HƯƠNG QUÊ

Gần tết, mẹ gieo hạt mướp hương
Ra giêng, ngọn đã khẳng khiu vương
Dịu dàng, lá lục che tròn gốc
Mềm mại, tay xinh níu dọc phương
Hoa nở vàng tươi, ong giỡn...ghẹo
Quả ra xanh mướt, bướm trêu...thương
Bát canh em nấu, ngon không tưởng
Thơm thảo hồn quê, quyện gió sương...
NGỌC THANH

30. SẺ CHIA - CHIA SẺ
(Thuận nghịch độc)

SẺ CHIA
 (Đọc xuôi)

Sương đẫm lá cành, dịu mát hương
Bến đùa sông, gợn sóng xanh vương
Thương anh lỗi hẹn, thành quên lối
Tiếc chị lầm tin, hóa lạc phương
Phương ấy, dạt dào, bè bạn nhớ
Chốn này, sâu đậm, mẹ cha thương
Vương sao, thắm đượm tình yêu quí!
Hương ngát gió mây, lơ lửng…sương…

CHIA SẺ (Đọc ngược)

Sương lửng lơ, mây gió ngát hương
Quí yêu tình đượm thắm, sao vương!
Thương cha mẹ đậm sâu, này chốn
Nhớ bạn bè dào dạt, ấy phương
Phương lạc, hóa tin lầm, chị tiếc
Lối quên, thành hẹn lỗi, anh thương
Vương…xanh sóng gợn, sông đùa bến
Hương mát dịu cành, lá đẫm sương…
NGỌC THANH

31. HƯƠNG TRẦM
(Cước nhất vận "ương")

Thoảng đưa nghi ngút khói trầm hương
Chánh điện lung linh ánh sáng vương...
Tượng đứng uy nghiêm theo một hướng
Người quì kính cẩn dọc hai phương
Câu kinh đều đặn vời tâm tưởng
Tiếng kệ nhịp nhàng xua ái thương!
Cảm thấy thoát đời...đầy hướng thượng
Mong rằng "nghiệp chướng" nhẹ như sương!
DIÊN MINH

32. QUÊ NHÀ

Nắng trải hơi nồng phủ sắc hương
Tơ lòng quyện mãi khối tình vương
Đò trôi mấy nẻo còn xa bến
 
Gió gửi muôn chiều vẫn lạc phương
Bóng nhạn trời xa quàng giọt nhớ
Gai hồng ngõ vắng buộc rèm thương
Ngàn mai đã nở chờ xuân thắm
Dõi phía quê nhà chỉ thấy sương.
PHAN DUY

33. NGÀY HỒI HƯƠNG

Hôm nay vừa mới được hồi hương
Nhìn ngắm nơi đâu cũng thấy vương...
Gặm cỏ, đàn bò nâu mấy "ụ"...
Đưa chân, đường đất đỏ đôi phương
Không quên nguồn chảy, sông lưu luyến...
Vẫn nhớ cội sinh, lá mến thương !
Suy nghĩ miên man... ông đếm bước*
Quàng ôm vai mẹ đẫm hơi sương!...

*Ông Phong, nhân vật chính trong TP Kiếp Phong Trần của DM.
DIÊN MINH

34. HƯƠNG ĐÊM 
(Áp cú)

Trăng thanh, gió mát, nhẹ đưa hương
Hương bưởi, hương nhài ngan ngát vương
Vương mái tóc xanh, trang vở mới
Mới hàng cây mướt, gió ngàn phương...
Phương trời xa tắp, lòng trai luyến
Luyến bạn gần bên, dạ gái thương
Thương lắm vườn quê, hoa nở trắng
Trắng trong, âu yếm quyến làn sương...
NGỌC THANH

35. MỪNG XUÂN MỚI
(Áp cú)

Xuân đến ngàn hoa khoe sắc hương
Hương thơm thoang thoảng mãi còn vương...
Vương từ hơi thở trên quê mẹ
Mẹ cất lời ru tận viễn phương!
Phương hái lộc tài, chờ nhắn nhủ
Nhủ đem phước đức, đón yêu thương
Thương đàn trẻ nhỏ khoe tiền mới...
Mới mẻ đất trời...tan gió sương!
DIÊN MINH

36. QUÊ HƯƠNG ƠI!   
(Thủ nhất thanh-toán thị)

Một người không thể mấy quê hương
Một cõi đi về, quyến luyến vương
Một cội nguồn chung, sinh các nhánh
Một con đường cái, tỏa nhiều phương
Một dòng sông mát, êm đềm chảy
Một mái nhà yên, ấm áp thương
Một tấm chân tình xây đạo lý
Một niềm trung hiếu mãi ngàn sương... 
NGỌC THANH

37. HÃY... 
(Thủ nhất thanh, xuyên tâm)

Hãy tặng hoa đời để ngát hương...
Hãy yêu từng chút để tơ vương
Hãy nhìn chăm chú để dò lối
Hãy ngóng xa xăm để tỏ phương
Hãy nói một câu để mến mộ
Hãy hôn vài nụ để yêu thương!
Hãy là chiếc lược để mơ tóc
Hãy đợi nắng vàng để... rã sương!
DIÊN MINH

38. LỄ HỘI ĐỀN HÙNG - CẢM XÚC

Về thăm đất Tổ, kính dâng hương!*
Mười tám vua xây nghiệp đế vương.
Như nước bộ, xe - vui mấy xứ!*
Tựa nêm áo, sống - rộn bao phương!*
Tản Viên sơn thánh, nàng còn mộng**
Phù Đổng thiên vương, mẹ vẫn thương**
"Trời, đất" dâng cha, đằm hiếu thuận**
Tiên Dung - nghĩa cả, sáng trăng sương**...

* Ca dao: 
Dù ai đi ngược, về xuôi
Nhớ ngày giỗ Tổ mồng mười tháng ba.
* Thơ Kiều:
Dập dìu tài tử giai nhân
Ngựa xe như nước, áo quần như nêm...
** Cổ tích và truyền thuyết về thời Hùng Vương dựng nước: Sơn Tinh - Thủy Tinh; Phù Đổng thiên vương; Bánh chưng, bánh dày (Hoàng tử Lang Liêu hiếu thảo dâng vua cha bánh chưng, bánh dày với ý nghĩa tượng trưng cho trời và đất); Tiên Dung và Chử Đồng Tử.
NGỌC THANH

39. ĐẶC SẢN
 (Ẩm thực)

Ngon lành - thưởng thức món cầy hương
Tiểu hổ ăn kèm rau má…vương
Nhựa mận chó non, tìm đúng quán
Sốt vang thỏ nhỡ, nhắm ra…phương
Tái dê miền núi, từng quen…thích
Lẩu cá đồng quê, đã thạo…thương
Ếch ộp tháng ba, gà đố sánh
Ba ba nấu chuối…nhậu sương sương…
NGỌC THANH

40. CỐ HƯƠNG

Thăm thẳm đường xa biệt cố hương
Đa đoan tình nghĩa cứ tơ vương
Nôn nao ngấm dạ mưa ngàn nẻo
Lủi thủi xao lòng gió bốn phương
Góc biển buông neo bao nỗi nhớ
Chân trời níu giữ bấy niềm thương
Lòng ta cư trú muôn hoài niệm
Đau đáu mây Tần lắng giọt sương
ĐÔNG THÁI PHAN TỰ TRÍ

41. TRÂN TRỌNG!

Đồng Nai hào khí vẫn thơm "hương"*!
Có bưởi Biên Hòa...lay động vương*
Bao núi bao sông, không khoảng cách
Bấy tình bấy nghĩa, chẳng xa phương
Bài mời, em thú - anh yêu thích
Khúc họa, anh mừng - em quí thương
Thơ phú giao lưu cùng thưởng thức
Xua tan rát nắng với mù sương...

* Đồng Nai từ xưa vẫn nổi tiếng với "Hào khí Đồng Nai" và bưởi Biên Hòa...
NGỌC THANH

42. CẦU XIN...

Cuối năm chùi bóng bộ lư hương
Cúng quải ông bà xa chứng...vương!
Phù hộ cháu con từ các nẻo...
Độ trì chú bác ở mười phương!
Bạc tiền dẫu hết, tình đừng cạn
Chồng vợ vui vầy, nghĩa mãi thương!
 
Sự nghiệp thênh thang càng phát đạt...
Như diều gặp gió chớ như...sương!
DIÊN MINH

43. EM CHỌN LỐI NÀY

Tình yêu - đất lạ hóa quê hương*
Em chọn lối này**, thơ thẩn vương
Tre thắm đường thôn, con sáo hót
Lúa thơm đồng ruộng, cánh cò thương
Bãi ngô xanh mượt, lao xao gió
Bờ cỏ non tơ, lóng lánh sương
Em ước mơ màng trong nắng ửng
Thả hồn bay bổng tới muôn phương...

* Thơ Chế lan Viên:
Anh bỗng nhớ em như đông về nhớ rét
Tình yêu ta như cánh kiến hoa vàng
Như xuân đến chim rừng lông trở biếc
Tình yêu làm đất lạ hóa quê hương...
* Tên một bài hát.
Viết trong ngày rét đậm
NGỌC THANH

44. NGÀY XUÂN NHỚ ƠN TIÊN TỔ

Nghi ngút ban thờ tỏa khói hương
Tết về con cháu nhớ ơn…vương
Dâng hoa, thành kính - tươi màu nắng
Lễ quả, trang nghiêm - đậm sắc sương
Đĩa mứt thoảng thơm, tâm cháu vọng
Bánh chưng đằm vị, dạ con thương
Ngoài kia, xuân cũng như giao cảm
Ngỡ thắm nồng hơn, đẹp bốn phương…
NGỌC THANH

45. XUÂN HỨNG

Rét đậm càng cho hoa đượm hương
Nàng xuân đang đến, nhẹ nhàng vương
Thắm đào, dáng đợi người thân thiết
Tươi quất, chừng trông khách viễn phương
Câu đối đỏ - treo cao ước nguyện
Bánh chưng xanh - gói cả tình thương
Chuyến tàu về tết, sao nao nức
Quên cả đường xa, lạnh gió, sương...
NGỌC THANH

46. CON XA...

Con ở nơi xa ...mẹ vấn vương
Thường đem chiếc áo ngửi mùi hương...
Xinh xinh nhớ ngón tay yêu dấu
Trăng trắng nghĩ làn da dễ thương
Chăm chỉ, lập thân bên xứ lạ
Cần cù, rèn chí tận xa phương
Lòng luôn mơ ước ngày thành đạt...
Mọi nỗi lo toan biến tựa...sương!
                                                         
DIÊN MINH


II. THƠ HỌA GIAO LƯU VÀ VỀ CÁC CHỦ ĐỀ KHÁC

47. QUAN THAM

Quan tham nỏ biết đến quê hương
Dân đói, đất nghèo, chẳng bận vương
Lọng rách ô sờn lòng tiếc hụi
Tổn vàng, hao bạc ruột đau thương
Chỉ khi nhà đá ngồi sờ lịch
Mới lậy cầu chư Phật bốn phương
Xúc động tâm… tiền, lòng nhớ tiếc
Quê hương là biển … bạc mù sương!!!
NGỌC CHÂU

48. GỬI NGỌC THANH

Ngọc Thanh thân mến gốc Hà phương
Tùng mỗ mong về thăm quý hương.
Thắp nén tâm nhang tiên tổ kính
Gặp người con gái tiếng tăm vương.
Quê cùng thơ luật đều gây mến
Nàng với nết na thật dễ thương.
Hãy giúp cho nhau như ý nhé
Đừng lo tới chuyện gió cùng sương.
TRẦN NHƯ TÙNG

49. XIN CẢM ƠN!

Cảm ơn thi sĩ mến "Quê hương"!
Chưa gặp sao lòng thắc thỏm...vương!
Xướng họa - tri âm, hòa tám hướng
Giao lưu - thân hữu, kết mười phương
Nghĩa sâu - thấu hiểu, thêm niềm...sướng
Vần khó - sẻ chia, nặng nỗi...thương
Thơ phú chung vui, cùng sở nguyện...
Hẹn ngày diện kiến giữa mùa sương*!

* Mùa thu
NGỌC THANH

50. VUI VỚI QUÊ HƯƠNG

Ai đòi thăm đến Ngọc Thanh hương
Truyền thống vùng quê chẳng vãi vương.
Gái đảm, người xinh nhì Bắc xứ
Thơ hay, họa giỏi nhất Đôn phương.
Đối thông bốn vế chờ làng chấm
Ngâm đẹp ba bài kiếm kẻ thương.
Nếu vượt cho vô hàng tế tử
Bằng không thây kệ đứng ăn sương.
TRẦN NHƯ TÙNG

51. LÀM TOÁN

Môn Toán, xem ra vẫn tỏa..."hương"
Bao nhiêu sĩ tử đắm chìm...vương
Vò đầu tưởng tượng hình đa giác
Bứt trán hình dung khối lập phương
Bài khó, làm xong, khoan khoái...thích
Phép hay, giải đúng, nhẹ nhàng...thương
"Nữ hoàng khoa học" - vinh quang thế!
Tri thức con người tản..."khói sương"!
NGỌC THANH

52. GỬI AI!

Tình "quê" chan chứa, mở vần "hương"
Hăm hở làm thơ thỏa thú...vương
Bối rối - đôi khi chừng mất hướng
Băn khoăn - có lúc tưởng vô phương
Bài mời hơi khác, mong đừng trách
Khúc họa càng hay, ước vẫn thương...
Vui với văn chương, còn ngóng đợi,
Giao lưu bay bổng tít mù sương...
NGỌC THANH

53. BỒ TÁT GIÁNG TRẦN

Đài sen sa xuống toả thơm hương...
Bồ tát giáng trần, người mãi vương...
Xin hỏi muôn loài đang khổ luỵ...
Tin rằng "tận thế" rất tang thương(!)
Hoang mang, hối hả tìm trăm cách...
Bức xúc, xôn xao vái tứ phương!
Ngài phán : "Gian, tham, ganh, xấu, ác...
Nếu tu, mọi thứ hoá thành...sương!" *
* Nặng hoá nhẹ, dữ hoá lành.
PHẠM VŨ MINH

54. VUI SỐNG

Sen quí trong đầm cứ ngát hương,
Dẫu lìa ngó ý, vẫn tơ vương*...
Địa cầu vĩnh viễn quay muôn thuở,
Vũ trụ vô cùng vận bốn phương,
Mãi mãi thế gian vui hạnh phúc,
Thủy chung nhân loại sống yêu thương.
Người ơi! Tin tưởng tương lai sáng,
Sầu khổ làm chi, xóa hết...sương!

* Câu thơ Kiều: Dẫu lìa ngó ý còn vương tơ lòng
NGỌC THANH

55. VẤN VƯƠNG...THƠ PHÚ

Có câu "hữu xạ tự nhiên hương"
Thơ phú khiến lòng thêm vấn vương...
Bạn nhắc, tớ nghĩ suy...lắm vẻ
Thầy kêu, mình trốn chạy... vô phương
Than trời, nào mấy ai thông cảm
Trách đất, đâu nhiều kẻ mến thương!
Trót đã "trơ gan cùng tuế nguyệt"...
Thì nay cố chịu cảnh phong sương!
DIÊN MINH
56. THẤY THƯƠNG...

Nghĩ kĩ không khinh lại thấy thương!
Người ta thường gọi "gái ăn sương"
Tay ôm, mắt liếc...đâu nhung nhớ
Má cạ, môi kề...chẳng vấn vương
Đời trách vì lười nên "bán phấn"
Tình chê bởi hám mới "buôn hương"
Vẫn mong, dù ấp yêu trăm kẻ...
"Chừa để lấy chồng, dẫu một phương!"
DIÊN MINH

57. NGÀY TẬN THẾ?

U sầu - có nhạt sắc, phai hương?
Tận thế? Ưu phiền, khổ não...vương!
Ả sợ thiên đàng xa, hết chỗ;
Nàng lo trái đất vỡ, không phương;
Mình gầy, vóc mảnh - tưởng, càng tưởng!
Mặt ủ, mày chau - thương, lại thương!
Chờ nhé, qua ngày...vui khắp nẻo...
Bình minh rực rỡ, nắng...tan sương!
NGỌC THANH

58. ƯỚC MONG...

Quê mẹ - Đôn Thư, đậm "sắc hương"
Nhịp cầu tình nghĩa, kết tơ vương
Chan hòa, quí mến, xây bè bạn
Thông cảm, chân thành, chẳng đối phương
"Tứ hải giai huynh đệ" - hữu hảo
Năm châu chung tiếng nói - thân thương
Văn minh, lịch sự, cùng vui thú...
Cao đẹp tâm hồn, lấp lánh...sương!
NGỌC THANH

59. CHÚC MỪNG!

Chúc mừng huynh, bá ghé "Quê hương"
Vui họa - hồn thơ lai láng...vương
Thi, tửu, cầm, kì - không lẻ bạn
Phong, hoa, tuyết, nguyệt - chẳng đơn phương
Bắc-Nam giao hảo, thêm gần gũi
Âu-Á thắm nồng, nặng luyến thương
Năm mới, xuân sang, nhiều hạnh phúc
Nắng hồng lóng lánh ánh ngàn sương!
NGỌC THANH

60. THĂM HỎI

Hỏi thăm người ấy ở tha hương
Ác mộng qua chưa hay vẫn vương
Trái đất sẽ tan, dù tính kế
Hành tinh vẫn mất, dẫu toan phương
Sinh, già, bệnh, tử - sinh rồi tử
Giận, trách, yêu, thương - giận lại thương
Qui luật muôn đời kim cổ vậy
Chiều buông chầm chậm, núi giăng sương...
NGỌC THANH

61. CHO ĐỜI

Như những loài hoa vẹn sắc hương ...
Nở rồi tàn lụi có gì vương?
Thiên đàng nào thiết dù đưa lối
Cực lạc đâu ham dẫu mở phương
Làm đẹp cho đời không hối tiếc
Để tình thắm mãi với yêu thương
Chỉ mong một chút niềm an ủi...
Được đứng giữa trời bát ngát sương!
DIÊN MINH

62. NẾU CÓ NGÀY TẬN THẾ

Những cô nàng quốc sắc thiên hương
Tuyệt mĩ...cho đời ngơ ngẩn vương
Ngỡ chết linh hồn, còn một nửa*
Tưởng điên trí tuệ, mãi ngàn phương
Đêm chìm mộng mị, miên man tiếc
Ngày đắm mơ màng, mê mải thương
Tận thế - dù tro tàn tất cả
Tim này muôn kiếp...lửng lơ...sương!

* Thơ Hàn Mặc Tử:
Người đi, một nửa hồn tôi mất
Một nửa hồn tôi hóa dại khờ
NGỌC THANH

63. BỢM RƯỢU

Chai mới khui ra đã toả hương
Uống mềm, say khướt vẫn còn vương...
Lâng lâng tưởng đã về Tây trúc
Đăm đắm ngỡ đang tiến Bắc phương!
Vợ cản, mặt nhìn...ôi đáng ghét,
Bạn mời, ly cụng...ậy càng thương!
Cửa nhà túng bấn...nhưng ai hỏi,
Chối phắt: "Ghiền đâu, chỉ nhậu sương!"*

*Nhậu sương sương, tí chút.   
DIÊN MINH

64. NHỜ LẠC ĐƯỜNG

Lạc đường nhớ kỹ lối vào hương
Thách lão trời đông dốc lũ sương.
Đường dẫu lờ mờ đà thuộc hướng
Lòng càng sáng suốt giữ bền phương.
Thêm lời Thanh hữu trao ưu ái
Muốn ý Luật nàng ngỏ mến thương.
Du lịch Đôn Thư nhiều thú vị
Nẻo về phơi phới ánh tơ vương
TRẦN NHƯ TÙNG

65. HƯƠNG ĐỜI
(Thủ cước đồng trục khoán)

Hương đời, thơ rượu mới thêm hương
Vương bá, thi nhân thích thú vương
Lối cũ ta về*, không lạc lối
Phương này bạn đến, chẳng sai phương
Mến người, mến cảnh, say sưa mến
Thương nước, thương nhà, ngút ngát thương
Trọn nghĩa, vẹn tình, mình giữ trọn
Sương lan nhè nhẹ, sớm tinh sương...

*Bài hát của Trịnh Công Sơn
NGỌC THANH

66. KHÔNG "XỈN" KHÔNG VỀ

Nếu ai muốn ghé Ngọc Thanh hương
Trường học Nguyễn Du cứ thẳng phương
Thầy giáo hiền lành bao trẻ mến,
Nhà thơ "lẩn thẩn" khối người thương!
Đem theo cút rượu lai rai...sướng...
Nhớ xách cặp gà nhấm nháp...sương...
Nhậu bí tỉ nằm, ngồi uống tiếp...
Thập thò mũi, dãi...vãi cùng vương...
DIÊN MINH

67. RƯỢU THƠ - THƠ RƯỢU 
(Tập danh) 

THƠ-RƯỢU, hoa đời, bát ngát hương
RƯỢU-THƠ, năm tháng ngọt ngào vương
 
THƠ mang chất rượu, sâu đằm nghĩa
RƯỢU dẫn vần thơ, chuẩn chỉ phương
 
THƠ-RƯỢU, hồn thơ  hừng hực hứng
 
RƯỢU-THƠ, tình rượu thật thà thương
 
THƠ hay, RƯỢU quí, ai chia sẻ
 
RƯỢU thắm, THƠ nồng...lãng đãng sương...
NGỌC THANH

68. RƯỢU và EM 
(Tập danh)

Rượu, Em hai thứ khác mùi hương
Em, Rượu, bên nào cũng mãi thương
Mê Rượu ngày ngày, ngồi cạn chén
Yêu Em tối tối, đứng phơi sương!
Rượu vào, lời xuất linh tinh...phét
Kín tiếng, nhớ Em ấm áp...vương!

Cai Rượu, chọn Em... ai chịu nổi
Mất Em, không Rượu "khổ" song phương!
DIÊN MINH

69. BẠN XƯA
 (Thủ cước đồng trục khoán)

Hương thơm nức mũi...rượu "Nàng hương"
Vương dẫu một lần, uống mãi vương...
Chốn ấy ai đâu, tìm khắp chốn
Phương này người đó, kiếm bao phương
Nhớ khi "đối ẩm" miên man nhớ
Thương lúc nhẹ nhàng "độc thoại"thương
Bạn cũ bao giờ ta gặp bạn
Sương tan hoặc tụ cũng đời sương!
DIÊN MINH

70. HOAN HÔ THI SĨ NHIỆT THÀNH HỌA THƠ!
(Khoán thủ)

HOAN hỉ nhận lời đến “cổ hương”
HÔ hào - mạo muội, tưởng không vương
THI nhân sẽ thảnh thơi vui hội
SĨ thứ còn lo lắng đủ phương
NHIỆT liệt đón mừng người đẹp, giỏi
THÀNH tâm mong đợi khách thân, thương
HỌA hay, tình bạn thêm tha thiết
THƠ hóa ngọc ngà, kết đọng…sương…
                                                          
NGỌC THANH

71. BỞI VÌ CÙNG CHUNG XƯỚNG - HOẠ VUI LẮM!
 (Khoán thủ)

BỞI trót đa mang với "cổ hương"
VÌ yêu thơ đến nỗi tơ vương...
CÙNG "bay" tư tưởng theo muôn hướng
CHUNG mở tâm tình toả khắp phương...
XƯỚNG : bác gieo vần ra đã khó
HOẠ : tôi đối chữ dễ đâu thương!
VUI thời vui đấy nhưng mà...ngán
LẮM lúc đầu "khôn" bỗng đặc...sương!
 
DIÊN MINH

72. THẾ THÌ...

"Ngán", buồn - chào nhé, vái "Quê hương"
Không để nàng thơ bối rối vương
Xuân đến, vui chơi, xuân khắp nẻo
Tết về, mừng chúc, tết muôn phương
Mai vàng trong ấy khoe màu, quyến
Đào thắm ngoài này đậm sắc, thương
Thi sĩ hân hoan say lẽ sống
"Cây đời xanh mãi...", thách trời sương...*

* "Mọi lí thuyết đều là màu xám
Chỉ có cây đời mãi mãi xanh tươi” (Gớt)
NGỌC THANH

73. KỆ XUÂN !

Khi không khi khổng "vái Quê hương"
Dù "ngán" nhưng bài vẫn xuất...vương!
Xuân đến kệ xuân thơ với...thẩn
Tết sang mặc tết phố theo... phương
Đào, mai tươi nở ...ừ thì nở
Thi, phú mến thương ... ậy cứ thương!
Lý thuyết, thực hành...thêm mỏi mệt
Dạo chơi bước nhẹ tựa pha sương!
DIÊN MINH

74. THI HỮU
(Tập danh)

BẠN không đồng tuế, chẳng đồng hương
TÔI - BẠN ham thơ, lưu luyến vương
BẠN thích gió mây, vời vợi nắng
TÔI yêu đất nước, ngất ngây phương
BẠN mơ lẽ sống tròn chân, thiện
TÔI ước nhân tình vẹn nghĩa, thương
TÔI - BẠN tâm giao, say cánh bướm
BẠN - TÔI, mê đắm ngắm trăng, sương…
NGỌC THANH

75. VỊNH NAM PHƯƠNG HOÀNG HẬU
(Sắc thái)

Hồng nhan bậc "Quốc sắc thiên hương"*
Bạc phận dù lên đến chức Vương!
Lễ hội hoa vàng gặp Bảo Đại
Vu qui áo đỏ, xướng Nam Phương**!
Tóc xanh phú quí còn an hưởng
Tay trắng vinh hoa mất luyến thương
Tình nhạt, lưu vong nơi đất khách
Trút hơi thở cuối xám trời sương!

*DM xin lỗi đã dùng lại cụm từ này (TG Ngọc Thanh đã dùng trước) để diễn đạt.
**Sự kiện bà Nguyễn Hữu Thị Lan được tấn phong Hoàng hậu ngay sau khi cưới là một biệt lệ đối với các vợ vua triều Nguyễn. Vì mười hai đời vua Nguyễn trước, các bà vợ vua chỉ được phong tước "Vương phi", đến khi chết mới được truy phong Hoàng hậu (theo Wikipedia tiếng Việt).
DIÊN MINH

76. VỊNH "CẦY HƯƠNG"

Hết "nấm", "cầy hương" lại "mướp hương"
Xuân sang ăn uống, mỡ màng...vương
"Sốt vang thỏ nhỡ", ngon phì bụng
"Chuối nấu ba ba", tuyệt thẳng phương
Đối phú xếp rương không chút gợn
Văn chương cất tủ chẳng màng thương!
"Câu kinh tiếng kệ" chừng xa lạ...
Mọi việc trên đời ngỡ tựa sương! 
DIÊN MINH

77. KHÔNG DÁM NGỎ! - NGỎ, DÁM KHÔNG?
(thuận nghịch độc)

KHÔNG DÁM NGỎ  (Đọc xuôi)

Thương yêu bé xoã tóc thơm hương
Mắt đẹp xanh ngời mơ mộng vương
Đương tuổi ngất ngây e ấp dáng
Vẫn thời trong trắng vẩn vơ phương...
Nương nhờ bác mẹ, nên không ngỏ
Cậy vả anh em, nỡ dám thương!
Lương bổng một, hai đành phải đợi...
Vương tơ cho lắm cũng mờ sương!

NGỎ, DÁM KHÔNG?  (Đọc ngược)

Sương mờ cũng lắm cho tơ vương...
Đợi phải đành hai, một bổng lương
Thương dám nỡ, em anh vả cậy...
Ngỏ không nên, mẹ bác nhờ nương!
Phương vơ vẩn... trắng trong thời vẫn...
Dáng ấp e...ngây ngất tuổi đương...
Vương mộng mơ ngời xanh đẹp mắt
Hương thơm tóc xoã... bé yêu thương!
DIÊN MINH

78. PHẤT PHƠ PHƯƠNG...
(Nhất cú nhất vận, Hoán vận)

Héo hon, hốc hác... hỏi Hà Hương
"Vất vưởng, vật vờ... vẫn vấn vương?"
"Nghe nó ngọt ngào, nhỏ nhẻ nói...
Tim tôi thổn thức, thiết tha thương!
Lâm li, lưu luyến... lung linh lửa...
Sung sướng, say sưa... sóng sánh sương..."
Tin tưởng trao thân thành thất tiết
Phều phào, phóm phém...phất phơ phương!
DIÊN MINH

79. ZUI ZẺ

Nghe chừng khoái "nấm", "mướp", "cầy hương"...
Mời bạn xuân này "zui zẻ" vương
Đặc sản - tha hồ "chơi", đủ kiểu
Quà quê - thoải mái “múc", nhiều phương
Rượu ngon, mồi tốt, mê li...sướng
Cảnh đẹp, người xinh, rạo rực...thương
Thưởng ngoạn "thiên đường trên mặt đất"
Lâng lâng tựa cõi gió, trăng, sương...
NGỌC THANH

80. CẢ HAI KHÔNG THỂ THIẾU 
(Tập danh)

Thơ có ướp nêm "ngũ vị hương"?
Gạo - Thơ thơm ngát cuộc đời vương...
Thơ không vào miệng mà no bụng
Gạo chẳng vô đầu lại chắc phương!
Thơ uống được đâu sao đã khát
Gạo yêu cũng dễ để mê, thương!
Gạo - Thơ thân thiết nuôi nhau sống
Thơ - Gạo chan hoà...lóng lánh sương!...
DIÊN MINH

81. HỒ XUÂN HƯƠNG

Buồng Xuân không lạnh lẽo mùi Hương*
"Bà chúa..."**, ngàn đời mê mẩn vương
Nghĩa khí hào hùng, khinh mọi thứ
Hồn thơ lai láng, trải trăm phương
Khi đau thế sự, ngôn từ sắc
Lúc thấu nhân tình, ngữ điệu thương
Người Cổ nào đâu đeo thói Nguyệt*
Đỉnh cao sừng sững giữa muôn sương!

*Thơ Phạm Chiêu Hổ đùa Hồ Xuân Hương (giai thoại): 
 “Người Cổ lại còn đeo thói Nguyệt
Buồng Xuân chi để lạnh mùi Hương”
Trong hai câu thơ, Chiêu Hổ có sử dụng phép chơi chữ: ghép chữ thành họ tên bà (theo Hán tự, chữ "Cổ" ghép với chữ "Nguyệt" thành chữ "Hồ"). Cổ Nguyệt Đường cũng là nơi Hồ Xuân Hương dựng để giao du với các thi nhân, văn sĩ danh giá đương thời, trong đó có Nguyễn Du.
** Xuân Diệu vinh danh Hồ Xuân Hương là "Bà chúa thơ Nôm".
NGỌC THANH

82. SỞ LƯU HƯƠNG

Giang hồ thuở ấy, Sở Lưu Hương
Chỉ gặp một lần mỹ nữ... vương!
Quân tử hào hùng chừng lắm kế...
Trượng phu anh kiệt cũng nhiều phương!
Ra tay nghĩa hiệp, người yêu mến...
Tỏ mặt đào hoa, kẻ thích thương!
Thiên hạ vang danh làm "Đạo soái"*
Yêu nàng Khiết Khiết tựa làn sương!

**Sở Lưu Hương nguyên là một vị hoàng tử trong cung phải lưu lạc xuống nhân gian trong một âm mưu cung đình. Sở Lưu Hương có biệt tài trộm cắp giống như RobinHood ở châu Âu nên được gọi là "Đạo soái" (盜帥). Người phụ nữ của Sở Lưu Hương là Trương Khiết Khiết, anh gặp, yêu và có con với cô.
DIÊN MINH

83. TIẾT HẠNH
(phú đắc)

Chồng người mang áo gấm xông hương*
Thây kệ, chẳng hề chút xíu vương*
Một dạ thủy chung, dù cách bến
Cả đời chờ đợi, dẫu xa phương
Trung trinh, nồng thắm niềm nhung nhớ
Son sắt, sâu đằm nỗi mến thương
Tô Thị trông chồng, dần hóa đá
Tượng đài nhân phẩm, rạng ngời sương!

* Ca dao:
Chồng em áo rách, em thương
Chồng người áo gấm xông hương, mặc người.
 NGỌC THANH

84. CHẲNG SỢ TOÁN

Khô khan môn toán chẳng hoa, hương
Vắt óc cả ngày vẫn cứ vương...
Phép cộng, trừ, chia, nhân luỹ tiến,
Tam thừa, căn bậc đến bình phương
Thập phân, đồ thị...đâu nào khoái
Mặt phẳng, không gian...thật khó thương!
Giải trúng, điểm mười thêm hứng thú
Nỗi lo thi trượt cũng tan... sương!
DIÊN MINH

85. TẠI RÉT

Rét rét làm sao...rét "đậm hương"!
Cả tuần không tắm, chẳng mùi vương...
Áo quần thèm giặt, quăng đầy tủ
Sách báo cần xem, kiếm khắp phương!(Di trú)
Hết uống, ăn, nằm rồi mở "mạng"
Lại ngồi, đi, đứng để xua...sương!
Xuân sang, hết lạnh, lên cân ...tạ
Ngán ngẩm soi gương...thật khó thương!
DIÊN MINH

86. LÀNG ĐỐI

Làng đối nhà ta "hữu xạ...hương"
Tìm vần gieo chữ thấy mà thương!
Người chơi "cố gỡ" càng thêm vướng
Kẻ xướng "rối tung" thật khó... vương
Giải được, vung tay vui quá tết
Không xong, bứt tóc ...nản bao phương!
Câu hay thích thú reo cho thoả...
Mình "bí" mới cay, óc lắm...sương!
DIÊN MINH

87. CHÂN THÀNH CÁM ƠN!
 (Thủ nhất thanh)

Thi nhân say đắm với "Quê hương!"
Thi hữu Bắc Nam để vấn vương
Thi cảm dồi dào bay khắp ngả
Thi tình xúc động tới nhiều phương
Thi ngôn phong phú, câu từ vút
Thi loại tinh tường, biệt dạng thương
Thi bá, thi huynh gương mẫu mực
Thi thư còn mãi chẳng phai sương...
NGỌC THANH

88. ĐỪNG...
(Nhất thủ, Tam xuyên, Ngũ xuyên, Hoán vận)

Đừng đứng đợi người lúc gió sương
Đừng trông đợi nắng lúc mây vương...
Đừng ham đợi mắt lúc rơi lệ
Đừng ngóng đợi môi lúc hỏi phương!
Đừng tính đợi nàng lúc vẫn đẹp
Đừng mong đợi nhụỵ lúc còn hương
Đừng ngồi đợi việc lúc đương trẻ
Đừng mãi đợi chàng lúc nói "thương"!
DIÊN MINH

89. TÌNH THI HỮU!

Trân trọng nhiệt tình quí "cổ hương"
Vần thơ rung động, thiết tha vương
Tre xanh mát xóm*, từng quen lối
Sen ngát thơm đầm*, đã thuộc phương
Sáng, tối, trưa, chiều lưu luyến...kết
Ngày, giờ, năm, tháng mải mê...thương
Mong ngày hội ngộ vui thân mật
Tay bắt mặt mừng, chẳng xá sương...

* Hai hình ảnh rất tiêu biểu, quen thuộc của làng cổ thường trở đi, trở lại trong văn thơ xưa nay viết về Đôn Thư.
NGỌC THANH

90. LẠI GỬI NGỌC THANH

Thế là đã ngấm, đã quen hương
Bà Nguyệt Đôn Thư, sợi đỏ vương.
Tre "mời" mát xóm "xanh" mòn lối
Sen "họa" thơm đầm "ngát" thuận phương.
Trần Hợp tận tình luôn đất mến
Ngọc Thanh cởi mở mãi trời thương.
Ân tình tri ngộ đà ưu ái
Cái đời thơ thẩn, kiếp phong sương.
 
TRẦN NHƯ TÙNG

CẢM TẠ!
"Bài thơ, anh làm một nửa mà thôi 
Còn một nửa để mùa thu làm lấy
 
Cái xào xạc hồn anh chính là xào xạc gió
 
Nó không là anh nhưng nó là mùa..."
 
                                  (Chế Lan Viên) 
Xin hãy "để mùa thu làm lấy" một nửa bài thơ, để "xào xạc hồn anh chính là xào xạc gió..."
 Một lần nữa, chân thành cảm ơn bạn thơ, bạn đọc xa gần về những tình cảm quí báu mà quí vị đã dành cho ĐTQM và cá nhân Ngọc Thanh, xin kính chúc quí vị một năm mới dồi dào sức khỏe và hạnh phúc!
"Mong ngày hội ngộ trên "Quê mẹ"
Tay bắt mặt mừng...chẳng ngại sương..." 
                                                    (Tình thi hữu!)
NGỌC THANH



Thơ mời họa: QUÊ HƯƠNG! – TG NGỌC THANH

NHẬN XÉT GẦN ĐÂY

Google+